Lúc Kỷ Tiện Bắc tới phòng bệnh, Hạ Mộc đang cắm hoa vào lọ, thất thần.
“Mua hoaà?”
“Bạn học đến thăm mua tặng em hoa.”
“Bạnhọc?”
“Ừm, bạn Đại học.” Hạ Mộc nhìn anh: “Lúc anh tới cô ấy cũng vừa mới về đó, mặc đồ công sở, rất xinh đẹp,lúc anh lên đây có thấy không?”
Hứa Mạn?
Vậy thìđúng rồi.
Lần trước trong điện thoại chú hai anh nói Mạn Mạn thế này Mạn Mạn thế kia.
Trên đời này không có nhiều trùng hợp đến vậy.
“Kỷ Tiện Bắc!” Hạ Mộc không vuigọi anh.
“Hửm?”
“Hồn đi đâu đấy?”
“Không có gì, đang nghĩ đến công việc.”
Hạ Mộc cởi giày phải,dẫm lên mu bàn chân của anh, Kỷ Tiện Bắc không còn cách nào khác, nhìn cô: “Lại làm sao vậy?”
“Thấy cô ấy xinh đẹp hơn em phải không?”
“… Nói có lý chút được không?”
Hạ Mộc nghi hoặc đánh giá anh từ trên xuống dưới: “Chưa bao giờ thấy anh nhiều chuyện về cô gái khác trông như thế nào, tên là gì, hôm nay quá khác thường.”
Kỷ Tiện Bắc do dự một lát, vẫn không xác định: “Cóảnh chụpHứa Mạn không?”
“Có, làm gì?”
“Muốn xác nhận một chuyện.”
Hạ Mộc mở album lớp,tìm được bức ảnh có mặt Hứa Mạn, phóng to:“Có phải là người ban nãy anh nhìn thấy không?”
“Ừ.” Kỷ Tiện Bắc nhìncô, một lát sau trầm giọng nói: “Hứa Mạn là con gái riêng của chú hai anh.”
“……”
Hạ Mộc khiếp sợ trợn mắt há mồm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

