Nhìn thì có vẻ không đơn giản, đến khi tự tay làm mới biết nó quả thực rất khó.
Đúng lúc Lục Thanh đang chán nản không biết dọn dẹp thế nào thì Chu Vũ Đình xông vào.
Cô ta ngẩng đầu nhìn Lục Thanh, thở hổn hển: "Em... em có thể... giúp chị không?"
Lục Thanh nhìn đống hỗn độn của mình với khuôn mặt đầy ưu tư: "Chị ơi, chị có thể giúp em không?"
Chu Vũ Đình lau mồ hôi trên trán, leo lên giường giúp Lục Thanh dọn dẹp chỗ ngủ, vừa dọn vừa kể lại chuyện vừa phát hiện.
Nghe xong, Lục Thanh giơ ngón tay cái lên khen: "Chị à, chị cũng không đến nỗi quá đần đâu!"
Chu Vũ Đình: "..." Nghe câu này không biết nên vui hay nên buồn đây?
Lục Thanh: "Cái Triệu Trân này chắc chắn là kẻ đã trồng sát ly hôn cho chị rồi, hẳn là chị ta thích Phong Kiệt, lại ghen tị với chị nên mới làm chuyện như vậy."
"Vậy có cách nào hóa giải sát ly hôn này không? Chị không muốn chia tay Phong Kiệt!" Chu Vũ Đình sốt sắng hỏi.
"Đương nhiên rồi! Nhưng muốn em giúp thì phải trả giá đấy, chị xác định mình trả nổi không?"
Lời Lục Thanh khiến Chu Vũ Đình thót tim.
Suy nghĩ một lúc, cô ta mới dè dặt hỏi: "Giá phải trả là gì, em có thể nói trước cho chị biết không?"
Sắc mặt Lục Thanh nghiêm túc khiến Chu Vũ Đình càng hoang mang.
"Chu Vũ Đình, chị nghe cho kỹ nhé, muốn giải sát ly hôn, cái giá là... bao em ăn một tuần!"
Chu Vũ Đình: "Hả... hả???"
Chu Vũ Đình không nhịn được buồn cười: "Nếu em có thể giúp chị hóa giải sát ly hôn, để chị và Phong Kiệt trở lại với nhau, đừng nói là năm ngày, bao em năm năm cũng không thành vấn đề."
"Không cần! Em rất có nguyên tắc, đã nói năm ngày là năm ngày." Lục Thanh nghiêm túc nói.
Chu Vũ Đình hơi không hiểu: "Chị thấy chiếc váy em đang mặc là hàng hiệu, sao lại cần chị bao ăn chứ?"
Lục Thanh cúi đầu nhìn váy, rồi gãi gãi mái tóc: "Nói thế nào nhỉ! Em là mệnh thiếu tiền bẩm sinh, rất nghiêm trọng, trên người không giữ nổi một xu nên không có tiền ăn cơm."
Cố Tây Thành có nạp tiền vào thẻ ăn cho cô, nhưng tiền trong thẻ ăn cũng là tiền.
Thế nên, vừa mới đến trường, số tiền trong thẻ ăn đã tự nhiên biến mất.
Nói đơn giản, Lục Thanh có thể ăn ngon, mặc đẹp, dùng đồ xịn, nhưng trên người không thể có một xu.
Vì vậy, khi ăn ở trường, cô chỉ có thể mượn thẻ của người khác, mà thẻ của người khác cũng không thể để cô giữ, nếu không cũng sẽ mất tiêu.
Chu Vũ Đình không thể hiểu nổi cái số mệnh thiếu tiền kỳ quặc này, nhưng cô ta đã đồng ý.
Chỉ cần Lục Thanh có thể giúp cô ta, từ nay về sau cô ta sẽ là thẻ ăn của Lục Thanh.
Chu Vũ Đình vừa giúp Lục Thanh dọn giường, lại giúp cô treo toàn bộ quần áo lên mắc, đồ lót cất vào hộp đựng đồ lót, đến cả bàn học cũng được lau sạch sẽ.
"Xong rồi!"
Chu Vũ Đình bận rộn đến mướt mồ hôi, giường của cô ta còn chưa bao giờ được dọn dẹp kỹ lưỡng như vậy.
Lục Thanh đưa cho cô ta một ly nước: "Uống đi!"
"Cảm ơn em!"
Chu Vũ Đình vừa định uống, nhưng nhìn thấy trong nước đen kịt, giống như phủ một lớp bụi.
"Trong này là gì vậy?" Chu Vũ Đình nhíu mày hỏi.
Lục Thanh: "Nước phù giải trừ sát ly hôn, uống nhanh đi!"
Thứ nước này xác định uống vào không bị đau bụng sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)