Từng đạo hắc khí từ trên cơ thể Sa Thác Khuyết Thạch bốc lên, huyết vụ dấy theo, đây là tinh huyết của hắn biến thành, mang theo khí tức nguyền rủa nồng đậm.
Từ nhỏ hắn đã được Tế Tự sở thu dưỡng, tuy rằng đi theo con đường võ phu, nhưng cũng biết Man chú.
Tên trung niên cầm đại chùy lao ra, không phải hắn sợ Sa Thác Khuyết Thạch, càng không phải Man chú của Sa Thác Khuyết Thạch khủng bố tới mức nào. Thực tế, thân là Tổng binh Trấn Bắc hầu phủ, quanh năm đóng giữ hoang mạc, hắn đương nhiên hiểu về Man chú.
Đạo Man chú này, điểm ác độc nhất chính là dùng bản thân người thi chú làm tế phẩm, dùng để nguyền rủa người khác, hiệu quả tỉ lệ thuận với phẩm cấp tế phẩm.
Một khi phát động thành công, người thi chú lập tức mất mạng. Nhưng người bị hạ chú, cũng tuyệt không được tốt.
Hắn sẽ không chết, nhưng con đường Võ đạo từ đây đứt đoạn, cả đời không thể tiến thêm, đồng thời, khí huyết sẽ tiến vào thời kỳ suy bại, từ từ suy yếu.
Tên Man tặc này, khí huyết đã gần cạn, không đáng để hắn đổi con đường Võ đạo của bản thân!
Kỳ thực, coi như hắn không tự xuất thủ, thiết kỵ cuồn cuộn bên dưới cũng có thể khiến tên Man tặc này không thể chạy khỏi ốc đảo.
Nhưng, cảnh tượng sau đó, lại khiến hắn trừng lớn hai mắt.
“Oanh!”
Dưới quyền phong mạnh mẽ, hộ vệ Vương phủ như tờ giấy mục, lập tức bị xé một đường.
Rết trăm chân, tới chết vẫn còn động, Sa Thác Khuyết Thạch vừa giết vào doanh trại, lập tức như hổ nhập bầy dê, hộ vệ vương phủ trước mặt không thể chống nổi một kích.
- Điện hạ, đi mau, đi mau!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



