Lão giả mặc thanh bào, khoác áo lông thú đối diện nói.
Trên mặt chát đầy phấn, tựa như đeo một cái mặt nạ, môi hồng răng trắng, âm thanh lanh lảnh, mùi thơm trên người nồng đậm.
- Ha ha, Trương công công nói giỡn, ta chỉ đang lo thay điện hạ, thân thể ngàn vàng của điện hạ, tuyệt không nên chịu bất cứ xâm hại.
- Được, đám văn nhân các ngươi lúc nào cũng mặt ngoài một lời, mặt trong một suy nghĩ, ta không nói lại các ngươi, nhưng ngươi không thử nghĩ xem, đây là đâu? Tên man tặc kia tự xưng là dã nhân hoang mạc, nếu Trấn Bắc hầu phủ không trị được một tên dã nhân, vậy còn đáng để bệ hạ của chúng ta đau đầu vậy sao?
- Nhưng, đao thương không có mắt, nếu tên Man tặc kia đột nhiên phát rồ, xông tới đây…
- Trần sư phụ, ta không thể vào phủ trước được, lần này phụ hoàng phái ta tới chúc thọ lão phu nhân, người hiểu, sẽ biết hoàng gia chúng ta đủ lễ nghi, người không hiểu, sẽ nghĩ hoàng gia ta sợ Trấn Bắc hầu phủ này. Hơn nữa, người đặt ra quy củ xếp hàng chờ thẩm nghiệm là chúng ta, lần này nếu chúng ta chủ động xin vào phủ trước, ha ha, mặt mũi của ta thì không sao, dù sao ta cũng không có ý tranh vị trí thái tử với nhị hoàng huynh, nhưng nếu bởi vậy mà khiến người ta khinh thường Hoàng thất, chỉ sợ khi về, cả ba chúng ta đều sẽ bị phụ hoàng ta xử lý.
- Ồ, đáng ghét, vương gia, ngài điểm nhẹ chút…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


