Tới tận đây, Trịnh Phàm có cảm giác như được tham quan danh thắng cổ tích đời trước, thông qua những kiến trúc cùng cách cục bố trí này, khiến người như có thể chạm tới tư tưởng cùng mạch đập của tổ tiên năm đó.
Mà trước mắt, đứng ở đây, hắn thực sự bị Trấn Bắc hầu đời đầu làm cho chấn động.
Có thể nói, Trấn Bắc hầu đời đầu đã làm rất tốt, hoặc nói, hậu thế tử tôn Trấn Bắc hầu phủ vẫn kế thừa di chí của Trấn Bắc hầu, làm rất tốt.
Không chỉ Trấn Bắc quân vẫn luôn áp chế Man tộc, đồng thời Bắc Phong Lưu thị mà Yến hoàng kiêng kỵ cũng bị các đời Hầu gia Trấn Bắc hầu phủ chèn ép phân hóa, không cho nắm binh. Vì vậy dù Lưu thị nhìn như nhà lớn nghiệp đại, nhưng thực ra chỉ là bản phóng to của một kẻ giàu xổi mà thôi.
Chỉ là, đã tới tận đây rồi, hắn vẫn không xuất thủ giết Hứa Văn Tổ.
Chẳng lẽ, thực sự phải tới Hầu phủ tim một tên họ Trịnh?
Một nhánh Trấn Bắc quân kỵ chạy tới, trên thực tế, càng tới gần Hầu phủ, tần suất gặp đồn kỵ càng nhiều, chỉ có điều, chi quân kỵ đang chạy tới này là kỵ binh đón tiếp.
Trịnh Phàm tiến lên, cầm sẵn công vắn giấy tờ của bản thân, để đối phương xác nhận không có sai sót, đội kỵ binh năm mươi người trước mắt mới đi trước dẫn đường.
Trấn Bắc hầu phủ ở Yến quốc, thậm chí là cả tứ đại đế quốc đều có địa vị đặc thù, dù là binh lính thủ hạ của Trịnh Phàm ở đây, lúc này cũng đều ngẩng đầu ưỡn ngực, tận sức đem oai khí kích phát ra ngoài, sợ bị người khinh rẻ.
Đội ngũ áp giải tiếp tục tiến lên.
Chờ tới bãi sông, Trịnh Phàm ra hiệu cho bộ hạ dừng lại, chuẩn bị xếp hàng.
Bởi đoàn xe trước mắt quá dài, việc mừng thọ của Trấn Bắc phu nhân là việc của toàn bộ các tộc lớn bé Bắc Phong quận, Hoàng thất Yến quốc cùng các đại tộc, thậm chí là sứ giả Tấn quốc, Càn quốc, Sở quốc đều có người tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)