- Đáng tiếc, ngươi không phải người Man tộc, nếu không ta đã có thể giới thiệu ngươi tới Tế Tự sở.
Trịnh Phàm lập tức nghiêm mặt:
- Đúng vậy, ta vẫn cảm thấy tiếc hận vì việc này. Trước đây ta cảm thấy, người Man tộc rất đáng sợ, rất dã man, nhưng mãi tới khi tiếp xúc với bọn họ, ta mới phát hiện họ thực đáng yêu, bọn hắn giỏi ca múa, lại nhiệt tình hiếu khách…
Nam tử lôi thôi giơ tay với Trịnh Phàm.
Trịnh Phàm trừng mắt nhìn, hỏi:
- Sao vậy?
- Đừng ngừng lại, nói bậy tiếp đi.
Trịnh Phàm: “…”
- Một đường này, phiền ngươi làm cơm cho ta, bù lại, ta sẽ không giết ngươi.
- Không không không, hắn là trưởng bối của ta, ngươi hiểu lầm rồi.
- Nhưng lúc trên xe ngựa, ta cảm nhận được sát ý của ngươi với hắn.
- Ách…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)