Trịnh Phàm hỏi.
- Kỳ thực... Rất thông thường.
- Vậy ngươi khiếp sợ như vậy làm cái gì?
- Ngài nói giỡn, ngài đã nhập phẩm, ta làm lão sư cũng nên vui mừng, sau đó, hai người chúng ta không tồn tại quan hệ sư đồ, tự nhiên sẽ khách khí với ngài một chút, kẻ làm phế nhân như ta có thể tiếp tục hết ăn lại nằm.
- Há, ngươi không nhắc nhở ta cũng đã quên, ngươi hiện tại vô dụng, Tứ Nương!
- Có nô gia
- Kéo hắn xuống, làm phân trồng hoa.
Đinh Hào: “…”
Lẽ nào ngươi không nên nói một ngày làm sư chung thân là cái gì hay sao?
- Này... Này...
Hiển nhiên Đinh Hào có chút đột nhiên không kịp chuẩn bị, lần này là thật khiếp sợ chứ không phải giả vờ như trước.
Nếu là người khác, hắn có thể sẽ cười ha ha, rất là hào hiệp không để ý lắm, chỉ xem đối phương đang nói đùa thôi, nhưng đối với đám người này, trong lòng Đinh Hào không có chút chắc chắn gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)