Đây đúng là một sự thật nực cười.
Bởi vì cho dù là Ngô gia hay là Hỉ Thái Thổ Ty, bọn họ đều chưa thật sự coi mình là ‘người Càn’.
Mà cả vị tiểu Tô tiên sinh Tô Minh Triết này cũng vì yêu cầu ‘ngoại giao’ mà xoa dịu những tên cường hào ác bá này.
Trong triều ai cũng biết rằng đãi ngộ nhiều cũng không làm cho bọn họ hiểu ra được hai chữ ‘cảm kích’. Vậy nên chỉ có thể khiến cho bọn họ kiên quyết duy trì tính độc lập của bản thân, cũng chính là thứ được gọi là ‘lục đục nội bộ’ mà thôi.
Nhưng quan viên Hồng Lư Tự và những quan viên có gia tộc ràng buộc sau lưng vẫn phải cam chịu thi hành chính sách này. Bởi vì trên thực tế, lợi ích của bọn họ đã bị buộc chặt. Thậm chí hàng năm khi triều đình ‘ban thưởng’ xuống địa phương, bọn họ sẽ nhận được một phần chiết khấu.
Về điểm này, Tô Minh Triết biết nhưng không nói gì, thậm chí còn âm thầm cam chịu.
Trong số bốn người ở đây, chỉ có nhân sĩ giang hồ Trần Đại Hiệp là hướng về Càn quốc. Hắn vươn tay kéo tay áo của Tô Minh Triết mà nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
