Trịnh Phàm bắt đầu suy nghĩ, Lục hoàng tử duỗi tay sờ vai Trịnh Phàm, đem đồ vật trên bả vai Trịnh Phàm lau sạch sẽ, đồng thời nói:
- Ta đại khái rõ ràng tâm tư của ngươi, nhưng phía Bắc, đừng thấy ngư long hỗn tạp, quân đầu các nơi san sát, thật sự không có tương lai gì rồi. Nếu ngươi nghĩ ra cái gì, cho ta kiến nghị đi.
- Ý của Điện hạ để ty chức trốn đi Càn Quốc?
Lục hoàng tử: “…”
- Lẽ nào không phải?
- Thân ca ca..
- Ta….
- Hẳn ty chức hiểu nhầm ý của ngài.
- Ha ha, Đại Yến ta, phía bắc là hoang mạc, phía nam có Tấn Quốc Càn Quốc, ý của ta chính là phía bắc không dễ lăn lộn, ngươi có thể đến phía nam thử vận khí.
- Ngươi nghĩ xem, Man tộc hoang mạc này, Tả Cốc Lễ Vương bộ lạc bị diệt rồi, triều đình không dám thả một cái rắm, còn phải để Sa Thác Khuyết Thạch kia đến đòi một lời giải thích. Hiện tại xác vẫn treo trên đền thờ, triều đình còn phái người cầu thi thể, quá kém.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


