Ánh mắt của người đàn ông khóa chặt lấy cô, nhìn thấy hình bóng của mình phản chiếu trong đồng tử cô, khóe môi hơi cong lên.
Chúc Nhan chớp mắt, người đàn ông trước mắt này cô đã từng gặp.
Ngũ quan nghiêm chỉnh, gọng kính đen nghiêm chỉnh, bộ vest ba mảnh mặc trên người cũng nghiêm chỉnh, Chúc Nhan rất khó để quên ấn tượng về anh ta.
“Anh cứu tôi sao?” Cô hỏi.
“Nếu không thì sao?”
Người đàn ông đứng thẳng người, lấy khăn tay ra cẩn thận lau sạch các đốt ngón tay.
“Không cần cảm ơn tôi, nhớ bồi thường gấp đôi tổn thất cho tôi là được.” Anh ta đè khóe môi xuống, vẻ mặt nghiêm chỉnh nhìn Chúc Nhan, “Phòng của cô bốc cháy, kéo theo thiêu rụi luôn cả phòng của tôi.”
Lời cảm ơn của Chúc Nhan còn chưa kịp nói ra, nghe vậy, ngây ngốc gật đầu, “Được, cần bồi thường bao nhiêu?”
Ra ngoài vội vã, chẳng chuẩn bị gì cả, bảo cô lúc này chuyển khoản toàn bộ quả thực có chút khó khăn.
Người đàn ông nheo mắt lại, anh ta đã chuẩn bị từ trước.
Chúc Nhan thấy anh ta “xoẹt” một cái lấy ra một tờ giấy ghi nợ.
“Ký tên đi, về nước đưa cho tôi cũng được.” Anh ta đưa giấy ghi nợ tới, cử chỉ tao nhã ung dung, không nhìn ra là đang đòi tiền.
Nhận lấy bút ký tên, Chúc Nhan nhìn bóng lưng anh ta rời đi, đột nhiên hoàn hồn, chưa hỏi tên tuổi địa chỉ của anh ta, vừa nãy cũng chưa nhìn kỹ chữ ký trên tờ giấy ghi nợ kia, thế này thì tìm người kiểu gì?
Cô mở điện thoại lên, hộ lý của bệnh viện đúng giờ gửi tình hình của Chúc Tú Hoa qua cho cô.
Thời gian không cho phép cô tiếp tục nằm trên giường nữa.
Vừa ngừng truyền dịch, Chúc Nhan lập tức rút kim tiêm đi tìm Lục Đình Sâm.
Nước ngoài trời lạnh, hành lý đã bị ngọn lửa thiêu rụi thành tro, cô vừa ra khỏi bệnh viện, lập tức lạnh đến mức co rúm người.
Điện thoại rung lên một cái.
Chúc Nhan mới phát hiện Mạnh Sơ Nguyệt không biết từ lúc nào đã chấp nhận lời mời kết bạn của mình, gửi một tin nhắn tới.
Mạnh Sơ Nguyệt: Ngại quá, vẫn luôn giúp Đình Sâm ca xử lý công việc, vừa nãy mới nhìn thấy lời mời của cô, xin hỏi có chuyện gì không?
Chúc Nhan mím môi, trong lòng ngũ vị tạp trần, cô hạ thấp tư thế của mình, ngón tay gõ ra một dòng chữ:
Lục Đình Sâm bây giờ đang ở đâu?
Cô đã liên lụy Vương Kiệt mất đi tiền thưởng của một năm rồi, không thể làm phiền anh ta nữa, muốn tìm được Lục Đình Sâm, chỉ có thể dựa vào Mạnh Sơ Nguyệt.
Mạnh Sơ Nguyệt trả lời tin nhắn rất nhanh:
Hợp tác bên này của Đình Sâm ca đã bàn bạc xong, đã về nước rồi, bây giờ chắc vẫn đang trên máy bay.
Cơ thể Chúc Nhan lảo đảo, trong một khoảnh khắc, nhịp tim của cô dường như cũng ngừng đập.
Ánh mắt của cô rơi vào câu trả lời đó, não bộ trống rỗng một lúc lâu, ngón tay ấn một cái, im lặng tắt điện thoại.
Cảnh mây ngoài cửa sổ máy bay có thể gọi là tráng lệ, nhưng trái tim cô lại không gợn nổi một tia sóng.
Hạ cánh xuống Kinh Thị, cô lập tức chạy đến trụ sở chính của Lục Thị, không ngoài dự đoán bị chặn lại ở cửa.
Lần này, cô không còn hèn mọn cầu xin cho qua nữa, mà nói với lễ tân: “Nói với anh ta, không muốn giúp đỡ, thì tờ giấy chứng nhận mà anh ta hận nhất sẽ được đăng tải lên mạng.”
Nếu anh đã lạnh lùng tàn nhẫn, thậm chí không từ thủ đoạn ra tay muốn lấy mạng cô, cô cần gì phải giữ lại chút tình nghĩa nào cho anh nữa.
Những tình yêu cuồng nhiệt chân thành của người thiếu nữ, đã hóa thành tro bụi trong biển lửa, bị gió lạnh nơi đất khách thổi tan.
Anh bất nhân, thì cô bất nghĩa...
Chúc Nhan hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn chằm chằm lễ tân.
Lễ tân bị ánh mắt lạnh lẽo của cô nhìn đến mức da đầu tê dại, gọi vào đường dây riêng của văn phòng tổng tài, nhưng chưa đến mười giây, đã bị cúp máy.
Cô ấy an ủi: “Tổng tài đang họp, Chúc tiểu thư, hay là cô đặt lịch hẹn trước, lần sau lại đến?”
Chúc Nhan trước đây, đối với bọn họ đều là khuôn mặt tươi cười, hòa nhã ấm áp, lúc này mặt lạnh như băng, cô ấy mới nhớ ra, Chúc Nhan cũng là sự tồn tại cùng một tầng lớp với Lục Đình Sâm, cô ấy đắc tội không nổi.
Chúc Nhan không để ý đến cô ấy, cô cứ đứng đó, không nhúc nhích đợi Lục Đình Sâm.
Chạng vạng, mặt trời lặn về tây, ánh chiều tà hắt chéo vào đại sảnh, mạ lên người cô một lớp ánh vàng.
Cô đã đứng đến mức cơ thể cứng đờ hai chân tê dại, điện thoại của lễ tân gọi hết lần này đến lần khác, câu trả lời nhận được vĩnh viễn là đang họp.
Cuộc họp của Lục Đình Sâm dường như không có lúc kết thúc.
Chúc Nhan biết, anh là cố ý.
Ánh mắt lễ tân nhìn Chúc Nhan có thêm vài phần thương hại, người phụ nữ đáng thương, trao nhầm tấm chân tình.
Lục Đình Sâm ngồi trong văn phòng, trước mặt đặt ly cà phê nhiệt độ vừa phải, anh tựa lưng vào ghế, chân trái vắt chéo lên chân phải, thản nhiên nhàn nhã.
Màn hình hiển thị đã sớm kết nối với camera giám sát ở đại sảnh tầng một, nhất cử nhất động của Chúc Nhan đều nằm trong tầm mắt, anh mặt không cảm xúc nhìn.
Vương Kiệt đứng một bên đã sớm toát mồ hôi lạnh ròng, Lục Đình Sâm có thể quản lý một tập đoàn to lớn, sự trầm tĩnh không phải dạng vừa, bị người ta đe dọa phơi bày vết đen đủ để lung lay địa vị của anh mà vẫn có thể dửng dưng như không.
“Lục tổng, vụ hỏa hoạn ở nước ngoài đã phái người đi điều tra rồi, hiện tại chưa có manh mối.” Anh ta cẩn thận lên tiếng.
Ánh mắt của Lục Đình Sâm rơi vào bóng người không nhúc nhích trên màn hình, đột nhiên lên tiếng: “Cậu nói cô ta một đại tiểu thư được nuôi nấng nuông chiều, có thể đứng được bao lâu?”
“Hả?” Vương Kiệt bị hỏi đến ngẩn người, kinh ngạc nhìn ông chủ nhà mình.
Thấy vẻ mặt Lục Đình Sâm lạnh lùng như núi băng ngàn năm, dáng vẻ không hề bận tâm chút nào, xác nhận anh không phải đang quan tâm người bên dưới, Vương Kiệt cắn răng nói: “Cô ấy đã đứng sáu bảy tiếng rồi, chắc sẽ nhanh chóng rời đi thôi.”
Lục Đình Sâm chống cằm, không hiểu tại sao, tâm trạng của anh có chút phiền muộn.
Cầm áo khoác lên, anh đứng dậy nới lỏng cổ áo, Vương Kiệt vội vàng đi theo anh ra ngoài.
Sắc mặt Chúc Nhan trắng bệch, hai chân đã run rẩy, cô cắn môi, lắc đầu xua đi bóng tối trước mắt, mở điện thoại lên.
Trong album ảnh, bức ảnh chụp độ nét cao của giấy chứng nhận kết hôn chiếm vị trí nổi bật nhất.
Cô gằn từng chữ soạn xong bài đăng Weibo, chọn ảnh, đang chần chừ định gửi đi, một bàn tay lớn với các khớp xương rõ ràng đột nhiên vươn ngang qua, cướp lấy điện thoại, không chút lưu tình ném ra ngoài.
“Bốp!”
Điện thoại vỡ nát.
Có một khoảnh khắc, Chúc Nhan cảm thấy Lục Đình Sâm đã ném cô ra ngoài, ném đến mức vỡ nát, không bao giờ có thể khôi phục lại được nữa.
Sắc mặt Chúc Nhan tái xanh, giọng nói khàn nghẹn ngào: “Anh ném cũng vô dụng thôi, thứ tồn tại chính là tồn tại, cho dù anh phủ nhận nó, hận nó, hủy diệt nó, thì nó vẫn đã từng tồn tại!”
Cô lùi lại một bước, nhìn thẳng vào anh.
Khuôn mặt tuấn tú đó, người cô từng ngày nhớ đêm mong, người cô đã trao gửi tình cảm thuần khiết nhất của thời thiếu nữ, lúc này trông thật xấu xí, đặc biệt khiến cô chán ghét.
“Cô tưởng phơi bày chuyện kết hôn, làm tôi thân bại danh liệt là có thể đe dọa được tôi sao?”
Lục Đình Sâm không mấy bận tâm liếc nhìn cái xác điện thoại, khinh miệt nói: “Cô chưa gì đã quá coi thường bộ phận quan hệ công chúng của Lục Thị rồi.”
“Huống hồ, thực sự đăng lên rồi, cô còn có thể lấy cái gì ra để đe dọa tôi nữa?”
Vẻ mặt anh bình tĩnh, mặt Chúc Nhan lại càng thêm trắng bệch.
Lục Đình Sâm nói đúng, theo đuổi anh bao nhiêu năm nay, Chúc Nhan biết anh làm việc kín kẽ, gần như không để người khác nắm được thóp.
Trong thời gian hôn nhân mập mờ với Mạnh Sơ Nguyệt, có lẽ là lỗi lầm duy nhất của anh. Một khi đăng lên, bản thân thực sự chẳng còn gì có thể đe dọa được anh nữa.
“Sao? Không cứng miệng nữa à?” Anh nheo mắt lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


