Không tự chủ, hắn duỗi tay sờ vào chỗ bị Hách Tri Nhiễm chạm vào, không biết vì sao, hắn lại xuất hiện loại cảm giác tỉnh thân nhảy nhót.
Vì để che giấu phần mất tự nhiên kia, Mặc Cửu Diệp nghiêm túc nhai thịt khô.
Không bao lâu sau, âm thanh ngọt ngào của Hách Tri Nhiễm lại vang vọng bên tai.
“Phu quân, thịt khô ăn ngon không?”
“Ăn ngon, ăn rất ngon”. Giờ phút này tâm tư của Mặc Cửu Diệp cũng không đặt vào vị thịt khô, không thể bình luận cẩn thận như Bành Vượng, nhưng mà thực sự cảm thấy ăn rất ngon là được”.
Hách Tri Nhiễm cũng không nhìn biểu cảm của Mặc Cửu Diệp, hắn trả lời thật đơn giản, cũng chỉ coi như tính tình của hắn như vậy, không hề nghĩ quá nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

