“Nương, tuy rằng chúng ta và cửu đệ muội thời gian tiếp xúc không dài, nhưng muội ấy tuyệt đối không phải là người lả lơi ong bướm, con tin tưởng muội ấy làm như vậy thực sự là vì cứu người.”
Lời này là lục tẩu Đặng Tuyết nói.
Bình thường Đặng Tuyết hiếm khi mở lời, nhưng mọi người đều biết, nàng ấy là người thông thấu nhất.
Đại tẩu cũng tỏ vẻ tán đồng với lời Đặng Tuyết nói.
“Nương, con cũng nghĩ giống lục đệ muội, cửa đệ muội làm người như thế nào chúng ta đều thấy cả, nếu như nàng ấy thật là người như vậy, sẽ không có chuyện chăm sóc chúng ta suốt cả đường đi, chỉ sợ đã sớm nghĩ cách chạy trốn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

