Tạ Thiệu do dự không biết làm sao bèn nhìn về phía Hoàng thượng, Hoàng thượng đang suy nghĩ xem làm thế nào để giữ cân bằng, không chú ý đến ánh mắt của Tạ Thiệu, Tạ Thiệu bèn nhìn về phía Kiều đại gia, thấy Kiều đại gia khẽ gật đầu, hắn mới nhường đường.
“Liễu Thanh Dương, ông là cái đồ rùa rụt cổ nhát gan, bổn vương từ tận đáy lòng khinh thường ông! Ông đã quyết định ở lại biên cương thì bây giờ còn trở về làm gì, ông trở về thì trở về, hại con trai bổn vương làm gì, năm đó ông còn chưa hại bổn vương đủ sao?”
Tạ Thiệu vừa nhường đường, Minh vương liền vòng qua Tạ Đạm chỉ thẳng vào mũi Liễu Thanh Dương mắng: “Mười tám năm nay, nếu ông có nghĩ cho con bé này thì đã không giống như con chim cút rụt cổ trong bãi cát vàng kia, Kiều gia nương tử nếu dưới suối vàng có biết, nhất định sẽ mắng ông té tát!”
“Ông nhìn bổn vương làm gì, thế nào, muốn đánh nhau? Tới đi, đừng tưởng bổn vương sợ ông!”
Liễu Thanh Dương không muốn đánh nhau, tuy Minh vương mắng khó nghe, nhưng ông ta không mắng sai.
Ông chính là ích kỷ, nhát gan, nếu không Chiêu Chiêu cũng sẽ không phải chịu nhiều khổ cực như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



