Nghe thấy lời phó tướng, nàng chỉ khẽ nghiêng đầu, hỏi lại một cách tinh nghịch: "Ngươi sợ sao?"
Vị phó tướng trẻ tuổi nhướng mày, trong giọng nói mang theo vẻ bất cần cố hữu của thiếu niên: "Tướng quân còn không sợ, mạt tướng có gì phải sợ."
Cô nương nghe vậy thì bật cười rạng rỡ, vung roi thúc ngựa: "Giá!"
"Nghe đồn kinh thành phồn hoa lắm, sao có thể không tận mắt chiêm ngưỡng một phen cho biết chứ?"
"Với lại, từ giờ trở đi, cứ theo cách gọi của kinh thành mà gọi ta là cô nương."
"Vâng."
Tiếng vó ngựa lại vang lên dồn dập giữa làn gió xuân ấm áp, mang theo hương vị của tự do và sức sống căng tràn.
Nơi dừng chân đầu tiên trên con đường quan đạo dẫn vào ngoại ô kinh thành là một quán trọ mang tên Đương Quy.
Chẳng ai rõ quán trọ này đã tồn tại tự bao giờ. Chỉ nghe người đời trước kể lại rằng, người dựng nên quán trọ Đương Quy vốn là một vị tiểu thư chốn kinh thành. Thời ấy, chiến loạn nổ ra, vị phu quân tân hôn cũng là thanh mai trúc mã của nàng phải ra trận rồi bặt vô âm tín. Vì ngày đêm mong ngóng, nàng bèn dựng nên quán trọ này và đặt tên là Đương Quy, với một hy vọng duy nhất rằng khi phu quân trở về, nàng có thể là người đầu tiên gặp lại chàng.
Thế nhưng, cuối cùng nàng có đợi được người trong mộng trở về hay không, thì chẳng một ai biết được.
Bỗng, tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vọng tới, thu hút ánh nhìn của tất cả thực khách đang nghỉ chân trong quán. Nhìn kỹ lại, thì ra đó là một cô nương trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp, khí chất oai phong lẫm liệt. Sự xuất hiện của nàng dường như khiến cho khung cảnh vốn đã xanh tươi này lại càng thêm phần rực rỡ, tràn đầy sức sống.
"Oà!" Cô nương ghìm cương ngựa, rồi ngẩng đầu đọc thầm tấm biển hiệu: "Quán trọ Đương Quy, cái tên thật thú vị."
Thiếu niên đi theo sau nàng cũng kéo chặt dây cương, hỏi: "Cô nương, chúng ta nghỉ chân ở đây một lát nhé?"
"Được." Cô nương vừa dứt lời, xoay người xuống ngựa thì lập tức đã có tiểu nhị nhanh nhẹn chạy ra, niềm nở đón khách: "Vị khách quan này muốn dùng cơm hay là thuê phòng ạ?"
Vị trí của quán trọ Đương Quy quả thực vô cùng đắc địa. Nơi đây không chỉ có khoảng sân rộng rãi, mà còn nằm ngay cạnh một bờ hồ trong xanh. Tiết trời xuân ấm áp, chủ quán đã cho kê thêm một dãy bàn ghế dài bên hồ, để những người lữ khách có thể vừa dừng chân nghỉ ngơi, vừa thưởng ngoạn cảnh đẹp.
Tuy nhiên, lúc này chỗ ngồi bên hồ đã không còn một bàn trống.
Trong mắt cô nương thoáng hiện lên một tia tiếc nuối. Nàng vừa định quay người đi vào trong thì bỗng có một giọng nói dịu dàng vang lên: "Vị cô nương và công tử đây nếu không chê, có thể dùng chung bàn với tại hạ."
Cô nương quay đầu nhìn lại, rất nhanh đã tìm thấy người vừa lên tiếng, và rồi ánh mắt nàng bỗng sáng lên.
Đó là một vị công tử có dung mạo nho nhã, tuấn tú. Bấy giờ, y đang nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng, khóe môi khẽ nở một nụ cười nhạt.
"Vậy thì tốt quá."
Cô nương liền đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, không chút do dự mà tiến về phía vị công tử áo xanh.
Thấy vậy, thiếu niên bèn quay sang nói với tiểu nhị: "Cho một ấm trà và hai món đặc trưng của quán. À, nhớ cho ngựa ăn cỏ loại ngon nhất nhé."
"Vâng ạ, mời khách quan chờ một lát."
Thiếu niên lúc này mới ngồi xuống, lặng lẽ đánh giá vị công tử đã mời họ ngồi cùng. Y phục xanh nhạt tuy đã hơi sờn cũ, nhưng dung mạo lại ôn hòa, mang theo khí chất thư sinh nho nhã, trông không có vẻ gì là người xấu. Bên cạnh chiếc ghế dài của y là một chiếc hộp đựng sách, khi gió hồ thổi đến, còn thoang thoảng mùi mực thơm.
Rõ ràng, đây là một vị thư sinh.
Thiếu niên liền buông bỏ sự đề phòng trong lòng, chắp tay nói: "Đa tạ huynh đài."
Vị thư sinh áo xanh mỉm cười gật đầu: "Cảnh đẹp thế này, tại hạ một mình chiếm một bàn cũng thật áy náy. Có hai vị cùng ngồi thật là hợp ý."
Kể từ lúc ngồi xuống, ánh mắt cô nương chưa từng rời khỏi vị thư sinh có làn da trắng trẻo trước mặt. Phụ thân quả nhiên đã lừa mình, nàng thầm nghĩ, nam tử kinh thành rõ ràng anh tuấn hơn đám người thô kệch ở biên quan nhiều. Nhìn xem, dung mạo tuấn tú, da dẻ trắng trẻo, tính tình lại ôn hòa biết bao.
Một nam nhân như vậy mà đặt ở biên quan, chắc chắn sẽ bị tranh giành đến phát điên mất.
Vị thư sinh vốn định phớt lờ, nhưng ánh mắt của cô nương quả thực quá mức nóng bỏng và trực diện, khiến y không thể không ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng hỏi: "Cô nương từ phương xa đến sao?"
"Đúng vậy."
Cô nương chống cằm, lúc cười còn để lộ ra hai lúm đồng tiền xinh xắn: "Kinh thành quả nhiên giống như trong thoại bản, thật phồn hoa náo nhiệt."
Dù cứ bị nhìn chằm chằm như vậy, nhưng ánh mắt của nàng lại trong veo, không hề có ý tứ khinh bạc, nên cũng không khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Thư sinh dần quen với ánh nhìn của nàng, bèn ôn tồn nói: "Trong kinh thành còn phồn hoa hơn nhiều. Nơi này cách kinh thành chưa đến hai mươi dặm, với tốc độ của cô nương, chỉ cần hai khắc là đến nơi thôi."
Nghe đến đây, vị phó tướng trẻ tuổi bất giác liếc nhìn thư sinh với ánh mắt đầy ẩn ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

Mới xong anh Tạ Hành nhà Trấn Quốc Công, giờ khám luôn anh Tạ Hành nhà Minh Vương đây 😂
@[email protected] không phải truyện đấy đâu ạ, Tạ Hành trong “Bị bắt gả cho quyền thần đoản mệnh” cơ ạ
@Quyên Vi Tên truyện đó là “Hoá Ra Người Mà Nàng Trêu Chọc Chính Là Biểu Ca”, tên nhân vật chính của truyện này là Lục Hành Trấn Quốc Công Phủ chứ không phải Tạ Hành Trấn Quốc Công Phủ bạn Quyên ơi, mà hay thiệt 👍