Từ sau khi cô từ chối anh lần trước, anh rất ít khi ở lại phòng ngủ ban đêm. Lệ Hoài Đông dừng bước, quay đầu nhìn cô: “Sao? Giờ em đồng ý ngủ với anh rồi à?”
“Em chưa từng ngăn anh ngủ trong phòng.” Tống Khanh Dư khẽ giọng.
“Em biết rõ anh nói ‘ngủ’, không phải nghĩa của em nói.”
Tống Khanh Dư không đáp, né tránh ánh mắt anh. Lệ Hoài Đông cũng không nán lại, rời khỏi phòng. Rõ ràng là chưa làm gì, vậy mà Tống Khanh Dư lại thấy như vừa trải qua một trận chiến, cả người rã rời. Khi nhảy xuống khỏi bàn trang điểm chân cô vẫn còn run nhẹ.
Cô đi tắm bình thường rất dễ ngủ nhưng đêm nay lăn qua trở lại vẫn không chợp mắt được. Trong đầu cô cứ hiện lên hình ảnh Lệ Hoài Đông vùi mặt vào cổ cô thở thật sâu. Không biết có phải ảo giác không nhưng khoảnh khắc ấy, cô như cảm nhận được một chút yếu mềm nơi người đàn ông luôn cứng cỏi ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
