“Đừng vội từ chối.” Giọng anh bình thản nhưng vẫn mang theo áp lực không thể phản kháng.
“Không cần nghĩ nữa, kết hôn thì không được đâu.” Lệ Hoài Đông như không nghe thấy. Anh nhét một chiếc danh thiếp mang phong cách Trung Hoa vào tay cô, chỉ vào số điện thoại trên đó: “Khi nào nghĩ thông rồi thì gọi cho tôi, tôi đợi.”
Tống Khanh Dư như chạy trốn khỏi khách sạn. Vừa ngồi vào taxi thì điện thoại đã rung lên, là Thịnh Tinh Nại gọi đến: “Khanh Khanh, cậu về nhà chưa? Sao không tới phòng mình đặt cho cậu tối qua mà ngủ? Phòng tổng thống đó, đắt lắm đấy!”
“Cậu thật sự đặt phòng tổng thống cho mình à? Còn “cậu em nhỏ”...” Cô liếc nhìn bác tài rồi hạ thấp giọng: “Cũng tìm luôn hả?”
“Cậu em gì, còn chưa tỉnh rượu à? Cái đó mình đùa thôi!”
Tống Khanh Dư day trán, thái dương căng tức. Đêm qua, đúng là cô uống đến lú lẫn, chẳng phân biệt được giữa đùa và thật, kết quả còn lỡ dây vào Lệ Hoài Đông, đúng là nghiệp quật.
“Bảo bối, nếu cậu thật sự cần, để bữa khác mình sắp xếp cho.”
“Thôi khỏi, mình cảm ơn.”
Sau lần đen tối này, cả đời cô cũng chẳng còn can đảm buông thả lần hai. Tống Khanh Dư về nhà, tắm rửa xong thì đổ vật ra ngủ bù. Giấc ngủ kéo dài đến tận chiều muộn, khi tỉnh dậy, trời đã tối om. Điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ, đều là từ đồn cảnh sát....
Tống Khanh Dư giật thót, chẳng hiểu mình gây ra tội tình gì. Cô vừa định gọi lại, thì điện thoại đổ chuông.
“Xin hỏi, cô là Tống Khanh Dư phải không?”
“Vâng, tôi đây.”
“Mẹ cô, Khâu Nguyệt Tiên hiện đang bị bắt giữ tại Đội cảnh sát Cẩm Thành vì tình nghi bán thực phẩm độc hại. Mong cô đến làm việc.”
Tống Khanh Dư tim đập thình thịch: “Tôi đến ngay!” Cô cúp máy, vội vã chạy tới đồn công an.
Tại đồn, Tống Khanh Dư gặp được mẹ, Khâu Nguyệt Tiên. Bà bị còng tay, thần sắc mệt mỏi. Vừa thấy con gái, việc đầu tiên lại không phải kể chuyện gì xảy ra, mà là hỏi ngay:
“Khanh Khanh, con ly hôn với Ngạn Xuyên rồi sao?”
“Vâng.”
“Trước giờ hai đứa vẫn tốt đẹp mà? Sao đột nhiên lại ly hôn?”
Suốt ba năm làm dâu nhà họ Lục, Tống Khanh Dư chưa từng kể khổ với mẹ. Ngoài việc không có con, bà luôn nghĩ cuộc sống của cô trong nhà chồng rất êm đềm” “Có phải... Ngạn Xuyên nghĩ con không sinh được nên mới...”
“Không phải vậy.”
“Vậy là sao?”
Tống Khanh Dư hít sâu, thấy chẳng còn gì cần giấu nữa: “Là Lục Ngạn Xuyên ngoại tình. Con tận mắt thấy anh ta lên giường với người phụ nữ khác.” Khâu Nguyệt Tiên chết lặng, mãi không thốt ra được lời nào.
“Con hồ ly đó là ai? Có phải Tạ Uyển Ninh không? Dạo trước mẹ nghe nói cô ta du học về nước, mẹ vừa nghe tin là đã thấy lo rồi...”
“Mẹ, giờ không phải lúc nói chuyện này. Cảnh sát nói mẹ bị tình nghi bán thực phẩm độc hại rốt cuộc là chuyện gì thế?” Tống Khanh Dư sốt ruột.
“Mẹ cũng không rõ đầu cua tai nheo ra sao! Nhưng giờ nghĩ lại chắc là do chuyện con ly hôn.”
“Liên quan gì đến chuyện con ly hôn?”
“Có chứ. Nhà hàng mẹ thuê mặt bằng của nhà họ Lục. Sáng nay bên đó bất ngờ gọi điện yêu cầu mẹ dọn đi ngay, không cho thuê nữa. Dọn quán đâu phải chuyện ngày một ngày hai? Mẹ không đồng ý. Vậy mà chiều có người báo nhà hàng dùng nguyên liệu trái phép nói là nêm nếm bằng vỏ cây anh túc để thu hút khách.”
“Anh túc? Mẹ có dùng không?”
“Tất nhiên là không! Bao năm nay mẹ luôn lấy nguyên liệu hạng nhất, buôn bán bằng cái tâm. Vậy mà cảnh sát lục bếp tìm ra... đúng là có vỏ anh túc!”
“Có người hại mẹ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



