“Vậy tôi đợi ngoài này, bà tỉnh dậy thì làm ơn báo tôi ngay nhé.” Tống Khanh Dư dặn dò.
“Vâng, cô Tống.”
Tống Khanh Dư đứng ngoài hành lang chờ. Dù sao cô cũng không muốn xuống dưới tiếp xúc với đám người nhà họ Lục, tầng hai yên tĩnh thế này là vừa hay. Cô mới đứng được một lát thì nghe thấy tiếng bước chân từ phía bên kia hành lang. Ngẩng đầu lên, cô thấy Lệ Hoài Đông.
Ánh đèn lạnh lẽo nơi hành lang càng làm vóc dáng anh thêm cao lớn, đường nét sắc nét hẳn lên: “Sao không vào trong?” Lệ Hoài Đông đi đến bên cô, đứng lại.
“Bà đang ngủ, bảo mẫu nói dạo này bà khó ngủ, hiếm khi mới ngủ được một chút nên em không muốn đánh thức.” Cô đáp.
Lệ Hoài Đông khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hai người đứng cạnh nhau, xung quanh yên ắng như thể cách biệt hẳn với sự ồn ào của chốn danh lợi dưới tầng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
