“Cảm ơn anh, chu đáo ghê.” Cô lại rúc vào lòng anh, cơ thể mềm mại cọ vào khiến bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy. Lệ Hoài Đông xoay chuỗi hạt Tử Đàn trên tay, cố gắng kìm chế nhưng cuối cùng dục vọng vẫn chiến thắng lý trí.
Nói đi cũng phải nói lại, nếu giây phút này còn nhịn được thì anh thật không phải đàn ông. Lệ Hoài Đông bế cô lên giường, tháo cà vạt rồi cúi người đè xuống: “Tống Khanh Dư, người dũng cảm dám kết thúc hôn nhân sẽ được ban thưởng một khởi đầu mới. Bạn em nói đúng, đêm nay đáng để ăn mừng.”
Nói xong, anh tặng cô một nụ hôn vừa bá đạo vừa dồn dập, không cho cô bất kỳ cơ hội phản ứng nào, lưỡi luồn vào cắn mút dây dưa... Thế là một đêm đầy triền miên. Khi Tống Khanh Dư tỉnh lại thì tay chân rã rời như vừa bị tháo khớp.
Cuộc vui tối qua như liều thuốc mê khiến cô tạm quên cuộc hôn nhân thất bại và nỗi nhục nhã mà Lục Ngạn Xuyên mang lại. Nhưng men rượu tan rồi, khoái cảm lắng xuống thì nỗi đau âm ỉ lại dâng trào.
Quả nhiên, buông thả không thể giải quyết vấn đề. Tiếng nước chảy trong phòng tắm vang lên, bóng người đàn ông cao lớn lờ mờ sau lớp cửa kính mờ. Tống Khanh Dư bất giác nhớ lại từng cảnh tối qua.
Không thể phủ nhận, Thịnh Tinh Nại đúng là có mắt chọn người. Trải nghiệm tuyệt vời vượt xa tưởng tượng, cô vốn nghĩ lần đầu sẽ đau đớn nhiều hơn khoái lạc, ai ngờ người đàn ông này lại dịu dàng đến thế, đủ để xoa dịu nỗi sợ hãi, mang đến cảm giác như lạc trong tiểu thuyết: Đau đến mê man nhưng lại không muốn dừng.
Nếu hỏi sẽ chấm điểm thế nào? Cô sẵn sàng cho điểm tuyệt đối. Tối qua thật sự rất đẹp, nhưng trời sáng rồi, men rượu cũng tan, bảo cô đối mặt với người đàn ông vừa thân mật tối qua thì vẫn hơi ngại.
Thế nên Tống Khanh Dư quyết định nhân lúc anh đang tắm sẽ lén chuồn đi. Cô nhẹ nhàng nhấc chăn, mặc váy vào rồi cầm túi, xách giày cao gót rón rén tới cửa. Vừa chạm tay vào tay nắm cửa thì bỗng có giọng nam trầm thấp vang lên: “Ngủ xong bỏ chạy, không chào một câu, có lịch sự hay không?”
Tống Khanh Dư đứng hình. Đúng là xui mà, chậm một bước nên bị bắt gặp rồi: “À, em còn có việc cần phải đi trước. Tối qua trải nghiệm không tồi, cảm ơn anh.” Cô không quay đầu lại, khách sáo cảm ơn xong định mở cửa rời đi.
“Chỉ là một đêm?” Anh túm cằm cô, buộc cô quay lại đối mặt, bình thản nói: “Có khi chưa chắc.”
Tống Khanh Dư bị chặn lại nhiều lần nên bắt đầu bực mình: “Anh định bám lấy tôi à...” Vừa ngẩng đầu nhìn rõ gương mặt anh, tim cô như ngừng đập.
Cậu em trai vừa tốt nghiệp có hoàn cảnh khó khăn đây sao? Sao lại là... Lệ Hoài Đông?
Chết tiệt!
Người tối qua ngủ với cô lại là... Lệ Hoài Đông?
Lệ Hoài Đông chính là... Cậu út của Lục Ngạn Xuyên!
Cô vừa mới ly hôn với Lục Ngạn Xuyên, giờ lại lên giường với cậu út của anh ta, kịch bản cẩu huyết gì đây? Tệ hơn nữa là Lệ Hoài Đông không phải người thường. Ở Cẩm Thành, cái tên Lệ Hoài Đông tượng trưng cho quyền lực và cũng tượng trưng cho sự nguy hiểm.
Tống Khanh Dư từng gặp anh vài lần ở tiệc gia đình. Dù chỉ lớn hơn Lục Ngạn Xuyên sáu tuổi, nhưng anh được đồn là kẻ có thủ đoạn tàn nhẫn, vì đoạt quyền ở Lệ thị mà lật úp cả công ty, ngay cả anh trai ruột cũng bị anh dìm chết.
Nhà họ Lệ coi anh như Diêm Vương, nhà họ Lục cũng cực kỳ kiêng dè anh. Tống Khanh Dư chỉ gọi anh một tiếng “cậu út” trong ngày cưới, sau đó bị Lục Ngạn Xuyên nhắc nhở cô phải tránh xa con người nguy hiểm này. Vậy mà giờ, cô không chỉ đụng vào... mà còn ngủ với anh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
