“TrướckiaemluôncảmthấychúLụclàngườikhôngbiếtxấuhổ,rõrànglớnhơnemnhiềutuổi,vậymàcòncóývớiem.”
“Vềsauemngẫmlại,kỳthậtchúấycũngchỉlàcóýđồvớiemmàthôi,nếunhưemkhôngchủđộngchọcgiậnchúấy,chúấycũngsẽkhôngépbuộcemlàmgì,ngượclạimọichuyệnđềuthuậntheoem.”
“EmnóimuốnđónLâmHạđếnbồiem,tuychúấykhôngthíchngườingoài,nhưngcũngđểLâmHạvàonhàhọLục.”
“Châncủaembịtrẹo,chúấycũngkhôngghétbỏchânembẩn,tựtaygiúpembôithuốckiểmtra.”
“Rõràngbênngoàichúấyrấtlãnhđạm,nhưngvẫnluônrấtkiênnhẫnvớiem,nhớkỹemthíchănbánhmìtuyếtsơn,nhớkỹemkhôngthíchăngừng,nhớkỹemkhôngthểchịulạnh…”
MộcÂnnóimộthơirấtnhiều,nóicàngnhiều,càngchứngminhLụcPhongMiênđốivớicôrấttốt.
Đếncuốicùng,côkhôngnóiđượcnữa,hoàntoàntrầmmặc.
Giâylát,taycủaLâmNhưUyênđặttênvaicô,nhẹnhàngphủiđinhữngcánhhoađàorơitrênvai.
“ÂnÂn,emcóthểhiểurõthìtốt.”Anhvuimừngnói.
“Emhiểurõ.”MộcÂnngẩngđầuđónlấyánhmắtanhtrai:”Anhhai,thậtxinlỗi,lúctrướcemkhônghiểuchuyện,luôncholàanhnhátgansợphiềnphức,lạimuốnmượndanhtiếngnhàhọLục,mớimặckệem.”
LâmNhưUyêncómấyphầnkinhngạcđốivớisựthẳngthắngnàycủacô,lậptứcthởdài:“ÂnÂn,mườitámtuổianhtraigianhậpngànhgiảitrí,lúcchamẹcònsống,anhtraicũngchưatừngdựavàobọnhọ,chứđừngnóiđếnnhàhọLục.“
MộcÂncũngcảmthấymìnhcựckỳngungốc,khôngtinnhữnglờicủaanhtrairuột,lạiđinghenhữnglờixảotrácủabọnngườiLâmHạ.
“Anhhai…”MộcÂnlàmsaonhìnkhôngraanhtraimuốnchuyểnsangvấnđềkhác,giữchặttaycủaanhkhôngthả:“Cóphảianhcóchuyệngìgiấugiếmemđúngkhông?CáigìgọilàchỉcóchúLụcmớibảovệđượcem.“
LâmNhưUyênmímmôitrầmmặc.
“Anhhai!Tómlạilàchuyệngì,tạisaoanhgiấuem,nếunhưchuyệncóliênquanđếnem,emcóquyềnđượcbiết!”MộcÂngấpgáp.
“Đâykhôngphảilàvấnđềcóquyềnđượcbiếthaykhông.”LâmNhưUyêncóchútbấtđắcdĩ:“Cómộtsốviệckhôngthayđổiđượcsựthật,nóirachoembiết,bấtquácũngchỉlàcóthêmmộtngườikhóchịumàthôi.”
“Emkhôngsợkhóchịu,emmuốnbiếtsựthật!”MộcÂnmộtmặtkiênđịnh.
Đếnbâygiờ,rốtcuộccũnghiểukiếptrướcmìnhbỏlỡquánhiều.
AnhtraikhôngquantâmđếnhoàncảnhcủacôlúcsốngtạinhàhọLục,cólẽkhôngchỉbởivìyêntâmvềLụcPhongMiên,màcònliênquanđếnsựantoàncủacô.
Màcômơhồcóloạidựcảm,tấtcả,liênquanđếnchuyệnchamẹquađời.
…
Phòngnghỉ.
NhàsảnxuấtnghenóiLụcPhongMiênđếnphimtrường,khôngdámthấtlễnênđếnhỏithăm.
ĐúnglúcMộcÂncùngLâmNhưUyênđirangoài,LụcPhongMiêncũngkhôngđuổianhta,đểanhtangồilạinóimấycâu.
“Lúcchủđềbộphimnàyđượcquyếtđịnhđưaxuống,Lâmảnhđếlàlựachọntốtnhấtcủachúngtôi,tốnrấtnhiềucôngsứcmớimờiđượcđạithầnđó.”
KhócóđượccơhộicùngnhânvậtnhưLụcPhongMiênbắtchuyện,nhàsảnxuấtvôcùngcẩnthận,câunàocũnglàtângbốcLâmNhưUyên.
“Thờigianquayphimlầnnàykhoảnghaitháng,cókhoảng1thángLâmảnhđếphảiởtrongĐàoHoaTrangnày,nếunhưLụcgiathíchphongcảnhnơinày,cóthểđếnđâyngắm.”
“Ừm.”LụcPhongMiênhữnghờđáp.
Nhàsảnxuấtlạicườirạngrỡnóinhảmvớianhxong,mớilaumồhôitrêntránrồirờiđi.
LụcPhongMiênnhìnnhữngbônghoarơirựcrỡngoàicửasổ,hỏiPhóDũng:“ÂnÂnrangoàibaolâurồi?“
“Khoảngnửatiếngrồi.”PhóDũngđáp.
Anhđứngdậy,cởiáokhoácra,tiệntaygiaochoPhóDũng:“Chúngtacũngrangoàiđidạo.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



