Ninh Nhiên bị Bạch Hổ mang theo chui vào một sơn động bị dây đằng che khuất. Đi vào bên trong, Bạch Hổ liền nhả miệng, đẩy nàng hướng tận cùng trong cùng rồi dùng thân thể khổng lồ chắn ngang cửa động.
Ninh Nhiên đỡ vách đá đứng vững, tóc bị gió quật lung tung rối loạn. Nàng vừa định nhích sang bên cạnh thì Bạch Hổ đã nhấc trảo lấp kín lối đi.
Ý gì đây? Không cho nàng đi?
Ninh Nhiên nhìn chằm chằm cái móng vuốt đó, thử thăm dò nhích sang trái, Bạch Hổ liền dịch sang trái. Nàng sang phải, cái đầu khổng lồ của nó lại dịch sang phải. Đôi thú đồng vàng kim lẫn tạp màu đen đục ngầu, rõ ràng đã sắp mất khống chế nhưng vẫn kiên trì bịt kín mọi lối ra.
Ninh Nhiên trầm mặc một hồi rồi nghiến răng cười lạnh:
"Được lắm, đây là coi ta thành lương thực dự trữ cất giấu đúng không?"
Chạy không thoát, nàng dứt khoát tìm tảng đá ngồi xuống nghĩ đối sách.
Chưa tới mười giây sau, một tiếng động rung trời chuyển đất đã nổ tung bên màng tai. Hòn đá rơi xuống giơ bụi làm Ninh Nhiên sặc giụa lui về sau. Bạch Hổ ngửa mặt lên trời gầm rống thống khổ, máu đỏ đen bắn tung tóe đầy đất, vài giọt bắn lên vạt áo nàng tỏa ra hơi thở ô nhiễm nóng rực.
Theo phản xạ, tinh thần ti của Ninh Nhiên rút ra bao bọc lấy phân giải. Năng lượng mạnh mẽ truyền ngược trở lại khiến tinh thần vực trong cơ thể nàng như giếng cạn gặp mưa rào, lập tức trào lên cảm giác đói khát.
Bạch Hổ lại lao đầu đâm mạnh vào vách đá. Lực đâm mãnh liệt như muốn xé nát cả hang động khiến Ninh Nhiên không kìm được ra tiếng ngăn cản:
"Dừng lại!"
Nàng tiến lên phóng tinh thần ti ra cản lại thì bị Bạch Hổ giơ trảo ấn trở lại chỗ cũ. Nó không dùng lực, thậm chí thu lại móng vuốt sắc nhọn, chỉ đơn thuần ngăn nàng tới gần.
Ninh Nhiên nổi hỏa, lạnh giọt giọng:
"Ngươi bắt ta tới đây, không cho ta đi, lại còn ngay trước mặt ta tự hại mình, rốt cuộc ngươi muốn cái gì?"
Bạch Hổ thống khổ nằm phục xuống, móng vuốt cào thành từng vệt sâu trên mặt đất, tiếng gầm đứt quãng tràn ra từ cổ họng, chút ánh vàng kim cuối cùng trong mắt sắp bị màu đen đặc chiếm trọn.
Ninh Nhiên nhìn nó gượng ép cắm lợi trảo vào vết thương trên vai trái để máu văng ra tòng tọc.
Muốn dùng đau đớn để giữ thanh tỉnh? Đây thật sự là một giống đực rơi vào trạng thái cuồng bạo sao?
Mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt lưng Ninh Nhiên. Hình thú to lớn thế này, có thể đánh hai chiến đội cấp A không còn sức phản kháng, tuyệt đối không phải giống đực bình thường.
Nàng ngước nhìn ra cửa động. Dây đằng đã bị húc đứt phân nửa, nhưng thân thể đồ sộ của nó chắn ngang ở đó. Nếu giờ nàng bỏ chạy, chưa bàn tới chuyện có thoát hay không, vạn nhất kích thích làm đối phương phát cuồng hoàn toàn thì mới thật sự là tai họa.
Nàng nhìn lòng bàn tay tản ra sắc xanh nhạt, lại nhìn luồng sóng đen cuồn cuộn trên người Bạch Hổ.
Làm sao bây giờ? Thử cứu hắn?
Chênh lệch cấp bậc quá lớn, cứu trị giữa chừng sợ hắn phát cuồng. Nhưng không cứu thì nàng cũng tiêu tùng. Chưa kể khối năng lượng ô nhiễm khổng lồ trước mắt này, nếu hút được một phần thì biết đâu nàng lập tức thăng cấp tại chỗ.
Ninh Nhiên xoa mạnh mặt, hạ quyết tâm:
"Nói trước, ta cứu ngươi là để tự bảo vệ mình, tỉnh lại rồi đừng có lấy oán trả ơn."
"Không sao đâu, ta làm nhẹ nhàng thôi, không đau."
Đồng tử đã tan rã của Bạch Hổ cố gắng gom lại tiêu điểm, móng vuốt cào vô số vệt trên mặt đất nhưng rốt cuộc không nhào về phía nàng.
Ninh Nhiên lúc này mới yên tâm đâm sâu tinh thần ti vào. Nàng cứ nghĩ cấp bậc như đối phương thì tinh thần hải sẽ phòng thủ kiên cố, xé nát tinh thần ti của nàng. Không ngờ lớp phòng ngự lại mỏng manh đến lạ, vừa chạm vào vết nứt, tinh thần ti đã lọt tọt chui vào.
Ngay sau đó, năng lượng ô nhiễm đen ngòm đè áp xuống. Ninh Nhiên tối sầm mặt mũi suýt ngã gục, Bạch Hổ theo bản năng lật bụng đỡ lấy nàng, giấu nàng vào lớp lông mềm xốp.
Tinh thần hải của đối phương rộng lớn đáng sợ, rìa sụp đổ lập lòe vô số mảnh sáng vỡ vụn, vùng trung tâm bị hắc thủy bao phủ, ô nhiễm cuộn trào khắp nơi không tìm nổi một chỗ sạch sẽ.
Nằm giữa biển hắc thủy đó là một con Bạch Hổ thu nhỏ đầy vết thương, tai rủ xuống, chóp đuôi ngâm trong nước đen, đến sức ngẩng đầu rên rỉ cũng không còn.
Ninh Nhiên ngơ ngác. Bên ngoài hung dữ uy mãnh bao nhiêu thì trong tinh thần hải lại uể ỏi đáng thương bấy nhiêu, tương phản quá mức rồi!
Nàng nghiến răng phân tinh thần ti thành nhiều luồng, đẩy hắc thủy xung quanh tiểu bạch hổ ra xa, dệt một lớp lá chắn bằng ánh sáng xanh nhạt nâng nó lên khỏi vùng ô nhiễm.
Tiểu bạch hổ trong tinh thần hải cựa quậy, phát ra tiếng nức nở thấp. Cự thú bên ngoài cũng gầm nhẹ một tiếng, đồng tử phục hồi chút ánh vàng kim, cái đầu khổng lồ theo bản năng rúc về phía hơi thở quen thuộc, ôm chặt lấy Ninh Nhiên.
Ninh Nhiên tưởng nó phát cuồng, giơ tay đè cái đầu lớn của nó xuống, cả người lọt thỏm trong lông mịn:
"Đừng nhúc nhích, ta đang trị liệu cho ngươi!"
Hơi thở nóng hổi của Bạch Hổ phả lên người làm nàng tê dại da đầu. Năng lượng ô nhiễm quá nhiều, Ninh Nhiên hấp thu lọc sạch đến mức muốn căng nổ ruột gan mà cũng chỉ dọn dẹp được một vùng nhỏ.
Thấy tiểu bạch hổ ốm yếu nằm đó, khao khát cuồng lông xù trỗi dậy. Đã bắt nàng tới đây thì sờ hai cái chắc không sao đâu nhỉ? Nàng nhào tới vuốt ve thỏa thích. Tiểu bạch hổ được sờ dễ chịu, trong cổ họng phát ra tiếng ục ục gừ gừ. Ninh Nhiên tranh thủ xoa thêm hai cái vào cái bụng ngửa ra của nó rồi mới rút khỏi tinh thần hải.
Bên ngoài, cự thú đã chìm vào giấc ngủ sâu. Xác nhận đối phương không thể tỉnh lại ngay, Ninh Nhiên mừng thầm, rón rén lặng lẽ trốn ra khỏi hang động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

