Khi tinh thần ti của Ninh Nhiên thâm nhập vào, tinh thần hải của Thẩm Lạc đã loạn thành một đoàn. Năng lượng ô nhiễm màu xám đen xới tung mọi thứ bên trong, tàn phá vùng tinh thần đến mức rách rưới xơ xác.
Ninh Nhiên không vội vã nghiền nát cắn nuốt vật ô nhiễm, mà dùng tinh thần ti dịu dàng lôi kéo những luồng tinh thần lực mất kiểm soát trở về đúng quỹ đạo. Chờ đến khi nhịp thở của đối phương từ dồn dập chuyển sang bình thản, nàng mới chia nhỏ khối năng lượng xám đen kia thành nhiều phần, từ từ nghiền nát rồi hấp thu vào tinh thần vực của mình.
Giang Thuyền Xuyên ngồi xốm bên cạnh nín thở theo dõi, sợ làm ảnh hưởng đến nàng. Thấy lông mày Thẩm Lạc thả lỏng, đường văn màu đen trên tay ngưng lan rộng, hắn hưng phấn reo lên:
"Không sao rồi, Thẩm Lạc thực sự không sao rồi!"
Tang Lan nhìn Ninh Nhiên thu hồi tinh thần ti, ngón tay sẵn sàng tiếp ứng khựng lại, ánh mắt tràn đầy phức tạp:
"Trước đây cậu thật sự là cấp F sao?"
Ninh Nhiên xoa xoa giữa mày, giọng điệu thản nhiên:
"Kết quả kiểm tra đúng là vậy."
Giang Thuyền Xuyên lập tức đỡ lời:
"Ninh Nhiên nữ sĩ chắc chắn là do hồi nhỏ bị suy dinh dưỡng nên trì trệ, máy móc kiểm tra cũng có lúc sai sót chứ!"
Tang Lan gật đầu đồng tình:
"Lần này trở về, cậu nên đi kiểm tra lại sớm đi. Như vậy... sẽ không còn ai coi thường cậu nữa."
Ninh Nhiên gật đầu: "Tớ biết rồi."
Ninh Nhiên xoay người nhìn về phía một danh đội viên cấp A khác vừa được kéo trở về:
"Giang Thuyền Xuyên, đặt anh ấy nằm phẳng ra."
Giang Thuyền Xuyên lập tức làm theo, nhưng ngay sau đó lại phản ứng kịp, theo bản năng khuyên can:
"Ngài mới vừa chữa trị xong một người, hay là chậm lại chút?"
Ninh Nhiên áp tay lên giữa chân mày người đội viên thứ hai, cảm nhận được năng lượng ô nhiễm còn dồi dào hơn lúc nãy, tâm trạng nàng lại lần nữa sáng bừng lên:
"Không cần, càng nhanh càng tốt."
Tang Lan nhìn ra trạng thái của nàng không hề bị thiếu hụt, thậm chí sắc mặt trông còn tốt hơn vừa rồi nên không ngăn cản nữa, chỉ đẩy một lọ thuốc chữa trị đã chuẩn bị sẵn tới tầm tay nàng:
"Cầm lấy để tí nữa dự phòng."
"Cảm ơn."
Sợi tinh thần ti của Ninh Nhiên lần nữa thâm nhập vào tinh thần hải. Lần này nàng đã quen đường đi nước bước, trước tiên ổn định lại phần tinh thần lực bị ô nhiễm làm phân tán, sau đó mới bắt đầu hóa giải và cắn nuốt từ nơi đục ngầu nhất. Sợi tinh thần ti màu xanh nhạt lướt qua tới đâu, vùng tinh thần vốn đang xáo động liền dần trở nên an ổn tới đó.
Giang Thuyền Xuyên nhìn người đội viên cấp A thứ hai cũng đã ổn định lại nhịp thở, mặt nén tới đỏ gay, rốt cuộc nhịn không được nhỏ giọng thốt lên:
"Đội trưởng lần này thật sự nhặt được bảo rồi."
Tang Lan không phản bác. Cô nhìn về phía lòng bàn tay Ninh Nhiên, giọng điệu dịu dịu hơn nhiều so với trước:
"Lần này ghi cho cậu một đại công."
Đường Tâm ghé lại gần cô, nhỏ giọng hỏi:
"Chị Tang Lan, chị cảm thấy cậu ấy thuộc cấp bậc nào?"
Tang Lan thu hồi tầm mắt, cầm lấy lọ thuốc mới, trầm mặc một hồi lâu mới nhẹ giọng đáp:
"Tớ cảm thấy... cậu ấy không yếu hơn tớ, thậm chí... còn mạnh hơn..."
Đường Tâm trừng lớn hai mắt, theo bản năng lấy tay che miệng:
"Chị Tang Lan, ý của chị là... là..."
Tang Lan liếc nhìn cô một cái:
"Đừng nói bậy."
Đường Tâm lúc này mới nuốt sống câu nói sắp ra khỏi miệng vào trong, nhưng sự kinh ngạc cùng hâm mộ trong mắt thì dù thế nào cũng không giấu nổi.
Giống cái cấp B, thậm chí cấp A đó... Ôi ôi hâm mộ chết mất thôi...
Phía chiến trường bên kia, con dị hóa thú cấp S rốt cuộc bị Ân Chiến cùng đội trưởng Thương Viêm gọng kìm khống chế. Cú bắn pháo năng lượng cuối cùng oanh thẳng vào khe nứt trên giáp lưng khiến thân hình đồ sộ của nó loạng choạng rồi ngã rầm xuống đất, máu ô nhiễm bắn xối xả khắp nơi.
Ân Chiến biến trở lại hình người, chống tay lên đầu gối thở hổn hển mấy hồi rồi mới giơ tay ra lệnh:
"Xác nhận đã chết, đào tinh thể ra, thu đội trong vòng mười phút."
Đội trưởng Thương Viêm bước tới, thấy hai đội viên cấp A đang nằm bên cạnh Ninh Nhiên, lại nhìn Tang Lan đã kiệt sức, lông mày nhíu chặt:
"Hai người này là của đội cậu? Không tiêm thuốc ức chế à? Ngài Tang Lan đã thế kia rồi, ai chữa trị?"
Giang Thuyền Xuyên lập tức bước tới chắn trước mặt Ninh Nhiên, che đi ánh mắt đang dòm ngó của đội trưởng Thương Viêm:
"Chúng tôi có giống cái chữa trị, không phiền ngài nhọc lòng."
Đội trưởng Thương Viêm liếc hắn một cái:
"Tôi hỏi Ân Chiến, không hỏi cậu."
Ân Chiến bước lại gần, máu trên người chảy tòng tọc theo giáp hộ hộ thân xuống đất:
"Cậu ấy là đội viên tạm thời của đội chúng tôi."
Hắn không tiết lộ cấp bậc, việc một giống cái cấp F chữa trị cho cấp A quá mức kinh thế hãi tục, hắn không muốn Ninh Nhiên bị cuốn vào sóng gió.
Đội trưởng Thương Viêm nhìn về phía Ninh Nhiên, giọng điệu mang theo vài phần thân thiện:
Ninh Nhiên thu lại tinh thần ti, lúc đứng dậy mượn chiếc ba lô che đi luồng ánh sáng xanh lục trong lòng bàn tay:
"Chuyện đó để sau hãy nói, về thành trước đã."
Lời nàng vừa dứt, từ sâu trong khu rừng rậm chợt truyền đến một tiếng rít gào.
Âm thanh đó không biết cách xa bao nhiêu cây số truyền lại nhưng uy lực vẫn vô cùng chấn động. Cái xác dị hóa thú cấp S vừa bị hạ gục bị rung chấn tới mức rỉ máu ra ngoài, các con dị hóa thú cấp thấp ẩn nấp gần đó bắt đầu hoảng loạn tháo chạy, từng đàn chim rừng giật mình tung cánh bay rợp trời.
Sắc mặt Ân Chiến biến đổi, nhanh chóng đưa ra phán đoán:
"Không xử lý xác nữa, đào lấy tinh thể rồi đi ngay."
Đội trưởng Thương Viêm cũng thu hồi biểu cảm thân thiện, trực tiếp hạ lệnh:
"Toàn viên rút lui tốc độ cao nhất!"
Hai đội ngũ huấn luyện có tác phong rút lui rất nhanh nhạy. Ninh Nhiên nhíu chặt lông mày, phóng tinh thần ti chui vào lòng đất dò đường. Một luồng dao động cực kỳ mạnh mẽ truyền ra từ trong rừng rậm làm cỏ cây xung quanh đều phải run rẩy, sự biến động cảm xúc kịch liệt truyền đến khiến sắc mặt Ninh Nhiên lập tức trở nên nghiêm nghị.
Ân Chiến chú ý thấy nàng khựng bước chân lại:
"Phát hiện ra cái gì sao?"
Ninh Nhiên còn chưa kịp mở miệng thì cây rừng phía trước đã bị xô đè rạp xuống. Một con cự thú màu trắng giậm lên đống cành cây gãy nát bước ra, trên thân thể đồ sộ phủ đầy máu tươi, lớp lông ngân bạch bị những đường văn ô nhiễm màu đen chằng chịt bao phủ. Đôi thú đồng vàng kim lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại và khóa chặt trên người Ninh Nhiên.
Khẩu súng năng lượng trên tay Giang Thuyền Xuyên theo bản năng giơ lên, giọng hắn nháy mắt trở nên khàn đặc:
"Đây... đây là dị hóa thú cấp bậc gì vậy?"
Ân Chiến chắn trước người Ninh Nhiên, siết chặt vũ khí:
"Mọi người rút lui, tôi sẽ ngăn nó lại!"
Thế nhưng điều hắn không ngờ tới là, dù hắn đã biến thành hình thái thú hóa đầy khiêu khích, con Bạch Hổ kia vẫn hoàn toàn không nhào về phía hắn. Nó chỉ cúi đầu ngửi ngửi không khí, trực tiếp phớt lờ đòn tấn công như gãi ngứa của Ân Chiến, chân trước khẽ gạt một cái đã đập nát vụn lá chắn phòng thủ ngáng đường.
Bị cặp mắt thú màu vàng kim ấy nhìn xoáy vào, trong đầu Ninh Nhiên chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất:
Xong rồi, thứ này nhắm thẳng vào mình mà tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)