Chỉ có hẹp hòi với cô thôi.
“Trong đoàn có học mấy chị diễn viên cách trang điểm, có cơ hội thì thử thử thôi.”
“Trang điểm thì trang điểm, giải thích gì chứ.”
“……”
Phó Tư Bạch bước những bước rất dài đi về phía trung tâm thương mại, trong lòng Ôn Từ rất hồi hộp, nhưng không lí giải được dư vị này.
Cô đuổi theo anh, đi vào khu trung tâm thương mại ấm áp hơn, mới có cảm giác dễ chịu hơn nhiều.
Ôn Từ lấy chiếc khăn choàng lông cừu màu đen cô mua cho anh ở trong túi ra, hừ một tiếng, “Em mua cho anh, đắt hơn nhiều đấy!”
Đáy mắt Phó Tư Bạch ngạc nhiên rồi mỉm cười.
Anh thật sự không ngờ cô cũng sẽ chuẩn bị quà cho anh.
Quà của Phó Tư Bạch tặng rất hài lòng, anh quăng túi quà lên người cô không chút khách khí. Nếu không phải cô phản ứng nhanh vừa kịp ôm chặt lấy nó thì cái hộp suýt nữa thì rơi xuống đất rồi.
“Hả? Đây là?”
Anh bình tĩnh nói: “Quà giáng sinh.”
Ôn Từ mở túi quà màu đen ra, lấy ra chiếc khăn choàng đỏ từ giấy lụa, nhìn thấy rất thích.
Cô mặc một chiếc áo khoác ngoài màu trắng, với nước da trắng như tuyết, chiếc khăn quàng cổ màu đỏ làm cho nét mặt cô trở nên tươi tắn và rạng rỡ, và đôi mắt trong veo sáng lên nụ cười.
“Em thích?”
“Cũng đẹp, cái này bao nhiêu tiền thế?”
Phó Tư Bạch sớm đã có chuẩn bị, tấm mạc đồ cao cấp anh đã cắt đi rồi, chỉ nói, “10 mấy tệ.”
“10 mấy tệ có thể mua rồi! Ở đâu vậy?”
“Chợ hoa sen.”
Ôn Từ biết Chợ Hoa Sen là chợ đầu mối buôn bán nhỏ lẻ lớn nhất ở Nam thành, nhưng cô vẫn nghi ngờ nói: “Đại thiếu gia của Phó gia lại sẽ đi dạo chợ hoa sen?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



