Sáng sớm hôm say Phó Tư Bạch tỉnh dậy.
Giấc mơ hỗn loạn và ngổn ngang, sau khi tỉnh dậy đầu óc vẫn còn hơi đau sau một cơn say.
Anh ngồi dậy xoa xoa trán, nhạy cảm ngửi được một mùi hương quen thuộc trong không khí.
Những cảnh tượng rời rạc đêm qua lóe lên trong đầu, có vẻ như vẫn luôn ở bên cạnh cô, như mơ nhưng lại không giống mơ, thật nhưng lại không thật.
Phó Tư Bạch mang dep vào lười biếng đi ra khỏi phòng.
Có trứng và bánh bao hấp trong hộp cách nhiệt trên quầy bar, bên cạnh có một ly nước ấm, dưới ly đặt một mẩu giấy màu hồng, trên tờ giấy có một dòng chữ nhỏ xinh——
“Có tiết học sớm nên em đi trước, trước khi ăn thì uống nước đi---Ôn Từ”
Ánh mặt trời chiếu vào gương mặt tuấn tú của anh, dựa vào cửa kính, cúi đầu gửi tin nhắn cho Ôn Từ——
Phó Tư Bạch: “Tối qua uống say rồi.”
Lạc Lạc: “Nước mật ong uống chưa.”
Phó Tư Bạch: “Uống rồi.”
Lạc lạc: “Được rồi^A”
Ngón tay Phó Tư Bạch dừng vài giây rồi anh soạn chữ: “Có làm gì em không.”
Lạc Lạc: “Không nhớ ra?”
Phó Tư Bạch: “ừm.”
Lạc Lạc: “Anh đoán xem?”
“……”
Được đấy, phản kích hay đấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

