Ôn Từ vừa ngước mắt đã đụng phải hàm dưới sắc bén của anh, nhịp tim bỗng tăng tốc, đập thình thịch mấy cái...
"Cũng được đấy." Phó Tư Bạch thản nhiên bình luận: "Lấy cái này đi."
"À..."
Ôn Từ nhìn Phó Tư Bạch quẹt thẻ trả tiền, vốn dĩ cô còn định mặc cả giúp anh, nhưng không biết vì sao mà tự nhiên đầu óc có chút chậm chạp, miệng cũng không thể mở ra nói một lời.
Ngơ ngác đi ra khỏi Thành phố Số, lúc này cô mới nhớ tới việc trả lại chiếc máy ảnh Leica treo trên cổ cho anh.
Phó Tư Bạch cầm lấy máy ảnh, thuận miệng nói: "Mời em ăn cơm, cảm ơn vì đã giúp đỡ."
"Tôi cũng không làm được gì cả." Ôn Từ khẽ nhún vai, cúi đầu nhìn chiếc máy ảnh trên tay anh: "Tôi thấy ống lens này vẫn hơi đắt, thật ra có thể mặc cả xuống thấp hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



