Sau mấy tuần rượu, đầu óc Ôn Từ cũng bắt đầu choáng váng, nhưng cô cảm thấy rất vui, vui đến mức cảm tưởng như mình là chiếc lông vũ nhẹ nhàng đong đưa trong gió.
Thoải mái quá, dường như tất cả gánh nặng cuộc sống đều tan thành mây khói trong khoảnh khắc này.
Cô chơi đổ xúc xắc với mấy người ở đây, cực kỳ thích thú, thắng uống, thua cũng uống, cả người đều được buông thả thật thoải mái.
Tuy Phó Tư Bạch cũng uống mấy ly, cảm giác hơi phiêu nhưng đầu óc anh vẫn rất tỉnh táo, cả tối đến giờ vẫn luôn trông chừng Ôn Từ, thấy cô sắp ngã sẽ kịp thời đưa tay đỡ lấy cô.
"Đừng uống nữa."
"Anh cứ mặc kệ tôi, Phó Tư Bạch." Ôn Từ bưng ly rượu, huých tay vào người anh: "Anh biết người tôi ghét nhất chính là anh mà."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


