Cô biết Hứa Gia Lịch có truy cầu nghệ thuật của riêng mình, nhưng cô cũng không hề cảm thấy ban nhạc của Phó Tư Bạch, những nhịp điệu năng động cùng những giai điệu thịnh hành, thậm chí là loại hình múa cột cần vũ công toát ra mị lực mê người là những thứ không ra gì.
"Dĩ nhiên nghệ thuật rất quan trọng, nhưng giải trí cũng vậy, dù sao con người vẫn phải sống trong thế tục."
Trước kia Ôn Từ chính là một tiểu tiên nữ không biết nhân gian khổ sở đến mức nào, ngày ngày sống trong tháp ngà cổ tích, nếu khi đó bảo cô đi múa cột thì có chết cô cũng không chịu.
Thế nhưng một năm trở lại đây, cô bị đẩy vào hiện thực cuộc sống, yêu ghét giận hờn, nghèo túng và thành kiến...!cái gì cũng được nếm trải một lần, bấy giờ cô mới nhận ra cuộc sống mới là màu nên chân thực nhất của nghệ thuật.
Vì vậy...!múa cột cũng chẳng là gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
