Thư Mạn Thanh có thể nhìn thấy vẻ không cam lòng ẩn trong đôi mắt đen láy của con gái, bà chỉ có thể thở dài ảo não.
Làm một người mẹ, bà không thể bảo vệ cho con gái của mình, khiến cô còn nhỏ mà đã phải trải qua thế giới hiện thực đầy khốc liệt này...!
"Bân Bân, sau này con đừng mang tiền về nhà nữa, mẹ không nhận nữa đâu."
"Mẹ, mẹ để con giúp mẹ đi!" Ôn Từ nóng nảy: "Tiền nợ của gia đình chúng ta, còn cả chi phí thuốc thang chữa bệnh cho ba, những thứ này đều cần đến tiền mà."
Nhưng Thư Mạn Thanh vẫn cố chấp lắc đầu: "Mẹ sẽ tự nghĩ cách giải quyết việc này, việc con phải làm chính là chú tâm vào học hành, không được lơ là chuyện tập múa."
Ôn Từ lắc đầu, nước mắt chực trào trong hốc mắt: "Con không thể trơ mắt nhìn mẹ vất vả kiếm tiền, còn bản thân lại sống như không có chuyện gì xảy ra như vậy được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
