Vào buổi sáng sớm, ánh nắng ấm áp xuyên qua từng chiếc lá, hắt ánh sáng lấp lánh và bóng đổ trên con đường lát đá.
Ôn Từ đứng do dự một hồi lâu ở khu vườn trước lầu học, cuối cùng cô vẫn gọi điện thoại cho mẹ.
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Sau khi đầu dây bên kia bắt máy, còn chưa đợi cô lên tiếng thì Thư Mạn Thanh đã quan tâm hỏi: “Con với Phó Tư Bạch làm sao rồi? Không cãi nhau ầm ĩ đến mức chia tay đấy chứ?”
Ôn Từ hơi ngạc nhiên: “Mẹ, sao mẹ biết?”
“Cái này còn không nhìn ra sao, ba con tỉnh rồi, giữa tụi con… chắc chắn sẽ có rất nhiều vấn đề phải đối mặt.”
“Không phải…. làm sao mẹ…. làm sao mẹ biết anh ấy là ai?”
“Phó Tư Bạch mà, làm sao mẹ lại không biết bạn trai của con gái mình là ai.” Thư Mạn Thanh nói rất điềm nhiên: “Ngày đầu tiên nhìn thấy thằng bé mẹ đã biết rồi.”
Ôn Từ hoàn toàn sững người, tất cả những cơn đau cố giấu trong tim ấy, không ngờ mẹ sớm… đã biết.
“Làm gì có.” Ngón tay cô đùa chiếc lá cây, “Con còn lo sau tối qua mẹ sẽ tức giận với con, vữa nãy không dám gọi điện cho mẹ.”
“Lạc Lạc, thế giới này rộng lớn lắm, có thể tìm được người thật lòng thật dạ thích là chuyện không dễ. Mẹ không muốn bởi vì chuyện trong nhà mà lỡ dở hạnh phúc của con.”
Ôn Từ ủ rũ nói: “Không phải như mẹ nghĩ đâu, bây giờ rất nhiều người đều yêu nhanh chóng chán, bạn gái trước kia của anh ấy cũng rất nhiều, anh ấy rất tra….”
Thư Mạn Thanh có vẻ như không chút để ý nào: “Lạc Lạc, vậy là con sai rồi, bạn gái cậu ấy nhiều không phải bởi vì cậu ấy tra, mà bởi vì cậu ấy xuất sắc.”
Ôn Từ bị câu nói này của Thư Mạn Thanh làm cho cứng họng, cô cảm khái: “Mẹ, mẹ tạo cho anh ấy một lớp filter quá quá quá dày luôn!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


