Ôn Từ ngâm mình trong bồn khoảng nửa tiếng, cảm thấy trong người có chút dư nhiệt, sắc mặt đỏ bừng.
“Ừm, tớ muốn lên xem Phó Tư Bạch.”
“Anh ấy có gì phải xem chứ, đâu phải trẻ con. Chúng ta lái xe lâu như vậy mới đến không phải là để ngâm suối nước nóng sao. Kệ anh ấy đi, chúng ta tự chơi.” Cô ấy kéo Ôn Từ lại, không để cô đi.
Ôn Từ nghĩ đến mới này cô hứa với anh phải đối tốt với anh, để anh một mình trong phòng thì quả thật trong lòng cô vẫn thấy không được.
Kiều Tịch Tịch nhìn Ôn Từ, nói đầy sâu xa: “Trừ phi… cậu đợi không nỗi nữa muốn lên đó …. Với anh ấy. Nếu là như thế thì tớ không giữ cậu lại nữa đâu! Ha ha ha, chúc hạnh phúc!”
“Cậu nghĩ gì thế.” Ôn Từ búng nhẹ nước lên người cô ấy, giải thích, “Không có chuyện đó đâu.”
“Ngại gì chứ, mọi người đều là người trưởng thành rồi mà.” Kiều Tịch Tịch ghé qua nhiều chuyện, “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Phó Tư Bạch thế nào?”
- --Đọc full tại Toidoc.io---
“Cái gì mà thế nào.”
“Phương diện đó đó.”
“Tớ…. tớ sao mà biết.”
Mạc Nhiễm nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ôn Từ, vừa nhìn đã nhìn ra được chút manh mối, cô nhàn nhạt nói: “Không cần hỏi nữa, hai người bọn họ chưa xảy ra gì hết, ăn chay rồi.”
Kiều Tịch Tịch ngạc nhiên không thôi: “Không phải chứ! Mấy tháng nay rồi! Chưa xảy ra gì hết! Hai người chỉ chơi oẳn tù tì hả.”
“Mới mấy tháng thôi mà.” Ôn Từ xoay người lại, che giấu sự khẩn trương trong ánh mắt mình, “Chúng tớ đều là chậm mà chắc, huống hồ gì Phó Tư Bạch cũng không cho người khác chạm vào anh ấy.”
“Cái này đúng!” Kiều Tịch Tịch nhớ lại, “ Trước đây Phó Tư Bạch qua lại với mấy người bạn gái trước đều nói không cho hôn đó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


