Lạc Lạc: “Đầu còn đau không?”
Fsb: “Ừm.”
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Lạc lạc: “Ai bao anh tối đó không mặc nhiều chút, bây giờ biết khó chịu rồi chứ hả.”
Fsb: “Chuyện nhỏ.”
Lạc Lạc: “Còn sốt không?”
Fsb: “Không biết nữa.”
Lạc Lạc: “Trễ xíu em đến xem anh, đừng đi làm nữa!”
Fsb: “Được.”
Anh buông điện xuống, lấy tờ khăn giấy lau lau cái mũi phát đỏ của mình, thùng rác trong văn phòng đã chỉ toàn giấy là giấy.
- --Đọc full tại Toidoc.io---
Sức khỏe của Phó Tư Bạch tốt như vậy mà cũng chịu không nổi những kích thích công kích thẳng vào tim anh vào hôm đêm giao thừa ở nhà họ Phó và còn cái tiết trời lạnh dưới 0 độ nữa.
Bệnh chất như núi, cảm rồi còn thêm phát sốt nhưng công việc ở công ty lại nhiều, ông nội ủy thác lại toàn bộ quyền hành cho anh nên mỗi ngày anh gần như đều phải đến để giải quyết công việc phức tạp.
Tay anh hơi run lên, có chút không dám chạm vào tệp hồ sơ đó.
Nghiêm Tuần cung kính nói với anh: “Đó là cô gái tên Ôn Từ, ba cô ấy tên là Ôn Diệp Lương, công ty kinh doanh bất động sản mà ông ấy điều hành thực sự là một trong những công ty mà tập đoàn chúng ta đã mua lại một năm trước.”
Phó Tư Bạch lấy ra rất nhiều tài liệu đã sao lưu trong túi hồ sơ, có lẽ đã hiểu được đầu đuôi câu chuyện. Anh móc nối với vài ba câu nói mà Thư Mạn Thanh tiết lộ cho mình lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


