Nói xong, chẳng đợi đối phương phản hồi, Mạnh Sênh rảo bước theo sát cảnh sát chui tọt vào xe. Cô chỉ muốn về nhà cho thật nhanh.
[Mẹ ơi! Nhìn gần còn đáng yêu hơn!]
[Vợ ơi sao đêm hôm ra ngoài không đưa anh đi cùng? Hôm nay anh chưa hôn vợ nên vợ giận phải không?]
[Lầu trên im mồm, xóa bình luận đi để tao nói!]
[Sao chị ấy lại lên xe cảnh sát thế? Vừa nãy vẫn ở dưới đó mà.]...
Đến đồn cảnh sát, Mạnh Sênh thành thật khai báo toàn bộ lịch trình ngày hôm nay của mình, còn kể lại một lượt những gì Lý Quế Lệ đã nói. Khổ nỗi không có bằng chứng, mấy đồng chí cảnh sát thay phiên nhau lấy lời khai đều nhìn cô như nhìn kẻ ngốc. Đặc biệt là khi cô khai rằng mình ra bờ sông định tự tử, sau đó nghĩ thông suốt không muốn chết nữa thì vô tình phát hiện chiếc vali. Họ càng đinh ninh rằng đầu óc cô có vấn đề nên mới ăn nói hàm hồ.
Có một chị gái cảnh sát rót nước cho cô, còn cho cô một viên kẹo, xót xa xoa đầu bảo cô cứ ngồi nghỉ ngơi một lát. Hơn một tiếng sau, Lưu Dũng Quốc trở về, túm cô lại làm biên bản thêm một lần nữa rồi mới thả cho về nhà.
Mạnh Sênh lục lại trí nhớ, đi tàu điện ngầm rồi lội bộ thêm hơn mười phút nữa mới về đến nhà.
Gia đình nguyên chủ mới phá sản hồi đầu tháng trước. Lúc đó trong tay cô ấy vẫn còn chút tiền, mẹ giục chuẩn bị nhanh, mang theo không ít trang sức và túi xách hàng hiệu ra ngoài. Vì thế cô gái quen sống trong nhung lụa này ban đầu không thuê một căn phòng tồi tàn, mà thuê một căn hộ duplex nhỏ nhắn, giá hai ngàn tệ một tháng. Cô ấy đã hào phóng đóng liền tiền nhà nửa năm.
Căn nhà trống huơ trống hoác giờ chẳng còn lại bao nhiêu đồ đạc, cái gì bán được đều đã bán sạch sành sanh. Trong WeChat chỉ còn dư hơn một ngàn tệ. Đây là số tiền nguyên chủ định bụng sau khi chết sẽ dùng để trả công cho người vớt xác mình. Quả thật là một cô gái lương thiện và đáng yêu.
Mạnh Sênh lấy tay trái không ngừng bấm đốt tính toán, phát hiện linh hồn của nguyên chủ đã không còn trên cõi đời này nữa. Đã vậy, cô lỡ chiếm mất thân xác người ta thì đống nợ nần và người nhà của nguyên chủ cô tuyệt đối sẽ không bỏ mặc.
Kiếm tiền đối với cô mà nói chẳng có gì khó khăn, cứ quay lại làm nghề cũ là được. Chỉ là trước kia làm nghề này, cô đăng ký tại đạo quán, ngay từ đầu đã chẳng cần tự đánh bóng tên tuổi mà vẫn có đơn đều đều. Bây giờ cô vô danh tiểu tốt, e là chẳng ma nào tìm đến nhờ vả, đành phải chuyển qua con đường phát trực tiếp thôi.
Nghĩ thông suốt, cô mở tủ lạnh định tự nấu chút đồ ăn. Vừa mở ra, cô cạn lời đứng nhìn cái tủ lạnh trống không. Nguyên chủ mười ngón tay không dính nước mùa xuân, phá sản rồi cũng toàn ra ngoài ăn mấy bát hoành thánh rẻ tiền, chưa từng tự tay vào bếp nấu nướng.
Bấm vào ứng dụng giao đồ ăn gọi một bát mì sườn, cô tải ứng dụng phát trực tiếp về máy, bắt đầu mày mò cách thao tác để chuẩn bị cho buổi phát sóng tối mai.
Cô còn lấy một tờ giấy khổ lớn, dùng bút lông nắn nót viết bốn chữ to “Xem bói xem tướng” dán lên bức tường đối diện ống kính. Những nét chữ đầy uy lực, mạnh mẽ như rồng bay phượng múa trên mặt giấy.
Mạnh Sênh lục lọi mấy bộ quần áo nguyên chủ bán còn sót lại, chọn một chiếc váy dài trông khá tối giản rồi ngồi ngay ngắn trước bàn. Vừa nhẩm tụng và chép kinh văn, cô vừa nhẫn nại đợi người vào xem.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)