Đến để làm gì?”
Mạnh Sênh thành thật trả lời: “Mạnh Sênh. Đến tự tử nhưng tự nhiên lại không muốn chết nữa.”
Lưu Dũng Quốc giật mình, trố mắt nhìn, ánh mắt vô thức liếc xuống phần thân dưới của Mạnh Sênh. May quá, váy vẫn khô.
“Đến đây lúc khoảng sáu giờ chiều.”
Trong lúc hai người nói chuyện, hai viên cảnh sát kia đã kéo chiếc vali lên bờ, chỗ đất khô ráo. Sự xuất hiện của cảnh sát đã thu hút một số người đi đường, họ đứng vây quanh lan can phía trên, giơ điện thoại bật đèn pin soi xuống.
“Sếp, kéo lên rồi. Thối lắm.”
Lưu Dũng Quốc gật đầu, bảo Mạnh Sênh lát nữa theo về đồn làm biên bản, còn ông phải xem xét hiện trường trước. Chiếc vali bị bao quanh bởi những ống thép vuông rỗng ruột, bên ngoài còn bị khóa bằng một sợi xích sắt cực lớn. Quấn xuống phía dưới vali là một chiếc ổ khóa đồng to tướng.
Một viên cảnh sát thì thầm vào tai Lưu Dũng Quốc: “Sếp, nặng lắm, còn có mùi thối rữa, chắc là...” Lưu Dũng Quốc liếc mắt cảnh cáo, viên cảnh sát trẻ lập tức im bặt. Ông gọi điện thoại yêu cầu bên pháp y và khám nghiệm hiện trường cử người tới. Sau đó lại vây quanh dùng điện thoại chụp ảnh chiếc vali.
Mạnh Sênh: “...” Ma khóc nghe khó chịu thật đấy. Quay đầu đi. Tiếng khóc càng thê lương hơn.
Lưu Dũng Quốc chỉ cảm thấy xung quanh chiếc vali bỗng nhiên lạnh toát, chiếc áo cộc tay trên người như bị đóng băng trong tích tắc. Ông nổi hết cả da gà. Hai viên cảnh sát trẻ cẩn thận đi quanh vali thu thập mẫu đất và nước, từng cái một bỏ vào túi vật chứng. Đột nhiên cả hai rùng mình, lạnh đến run rẩy. Hai người nhìn nhau, ừ, chắc chắn là gió sông thôi.
“Cô muốn làm gì?” Giọng nói trong trẻo ngọt ngào của cô gái đột ngột vang lên, khiến ba người đàn ông giật nảy mình. Quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói, chỉ thấy Mạnh Sênh đang nhìn chằm chằm vào khoảng không cách nắp vali chừng một mét.
Đèn pin trong tay Lưu Dũng Quốc run lên một cái: “Cô Mạnh, cô đang nói chuyện với ai thế?” Lưu Dũng Quốc nhíu chặt lông mày, tuy là hỏi Mạnh Sênh nhưng mắt lại dán chặt vào vị trí chiếc vali. Làm nghề này hơn mười năm, có những chuyện thà tin là có còn hơn không.
“Người trong vali.”
Hai viên cảnh sát trẻ định lực chưa đủ, một người trong đó cố gồng mình để không run rẩy: “Sao cô biết bên trong là người hay là cái gì? Biết đâu là lợn thì sao!”
Hồn thể Lý Quế Lệ đang lơ lửng phía trên hung tợn trừng mắt nhìn cậu ta. Mày mới là lợn!
Mạnh Sênh: “Cậu bảo cô ấy là lợn, cô ấy đang trừng mắt nhìn cậu đấy.”
Viên cảnh sát trẻ: “!!!”
Lúc này Lý Quế Lệ ai oán nhìn Mạnh Sênh, van xin: “Đại sư! Cầu xin cô giúp tôi! Hãy nói cho cảnh sát biết hung thủ thực sự, cầu xin cô!”
Như vậy oán khí trên người cô ta mới tan bớt, cơ hội chuyển kiếp cũng lớn hơn. Biết đâu không cần chịu quá nhiều cực hình đã được đầu thai.
Mạnh Sênh nhướng mày, đáy mắt lóe lên sự thấu hiểu. Nguyên chủ cao khoảng một mét sáu, dáng người nhỏ nhắn, trông rất đáng yêu. Đôi mắt hạnh tròn xoe màu nâu nhạt, khóe môi hơi cong lên, nhìn rất có thiện cảm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)