“Làm sao cô biết?” Tưởng Chính Vũ lập tức trở nên kích động.
“Tôi tính ra, tôi vừa mới nói tôi biết huyền học. Cảnh sát Tưởng, trí nhớ của anh thật không tốt lắm. Ở hiện trường đã nói cho anh biết thân phận hung thủ, anh không để tâm quên mất thì thôi. Bây giờ quay đầu lại quên tôi biết huyền học xem bói.” Diệp Khanh Thư bây giờ chỉ muốn tìm một cây gậy đâm chết Tưởng Chính Vũ này, đúng là giao tiếp toàn rào cản.
“Thưa cô Diệp, cô muốn tính là tính được sao?” Hướng Khai Kiệt tỏ thái độ ham học hỏi.
“Không dễ như vậy. Tôi cần nhìn thấy tướng mạo của người cần xem hoặc biết ngày sinh tháng đẻ, hoặc thông qua mối liên kết giữa người với người để tính ra tình hình cơ bản của một người. Ví dụ như tôi tính được tốp cảnh sát thứ hai đến hiện trường là bốn nam một nữ, đó chính là sự ràng buộc. Nhưng thông tin chính xác hơn thì cần phải nhìn thấy đương sự mới biết được.” Diệp Khanh Thư khá tán thành câu hỏi của Hướng Khai Kiệt và đã giải thích cặn kẽ.
“Dựa trên tài liệu của cô, cô gần như không thể gặp qua người chết hoặc hung thủ. Làm sao cô có thể tính toán chính xác thân phận người chết, thời gian tử vong, thậm chí là hung thủ giết người?” Câu hỏi của Hướng Khai Kiệt nhắm thẳng vào mấu chốt của vấn đề.
Ánh mắt của Diệp Khanh Thư chuyển hướng về một phía trống trải, nơi đó rõ ràng không có ai, nhưng lại có thứ gì đó thu hút cô.
Im lặng một lúc lâu, Diệp Khanh Thư chậm rãi lên tiếng, giọng nói mang theo sự tiếc nuối và đau buồn: “Tôi có thể nhìn thấy quỷ, tôi đã nhìn thấy linh hồn của hai chị em đã chết. Từ tướng mạo của họ, tôi thấy được nguyên nhân cái chết của họ, dựa vào sự ràng buộc giữa họ và hung thủ, tôi tính ra họ chết dưới tay người thân. Tôi từ mối quan hệ cha con tính ra hung thủ là cha ruột của họ.”
Lời của Diệp Khanh Thư khiến ba người và hai con quỷ có mặt đều không khỏi kinh ngạc.
Luật sư của Diệp Khanh Thư, Lương Tín, trên đường đến đã được Dương Phong lắm mồm giới thiệu qua.
Lương Tín vốn không tin, nhưng Châu Hoài Cẩn lại cũng đồng tình với lời của Dương Phong. Vì vậy, anh ta đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng bây giờ xem ra sự chuẩn bị vẫn chưa đủ.
“Cô nói họ đang ở đây?” Tưởng Chính Vũ cẩn thận xác nhận.
“Đúng vậy.” Diệp Khanh Thư vẫn đang nhìn hai con quỷ nhỏ.
Là quỷ hồn, hai chị em rất kích động, bay đến trước mặt Diệp Khanh Thư dừng lại: “Chị ơi, chị thật sự có thể nhìn thấy chúng em sao?”
“Ừm, lúc bị giết chắc các em đau lắm nhỉ.” Diệp Khanh Thư đưa tay sờ hai con quỷ nhỏ trước mặt.
“Oa, chị có thể chạm vào chúng em.” Cậu em trai quỷ rất phấn khích, đây là người đầu tiên có thể nhìn thấy và chạm vào cậu sau khi cậu qua đời.
Trong mắt ba người còn lại, Diệp Khanh Thư đang nói chuyện với không khí, còn đưa tay ra sờ hai lần vào không trung.
Nếu là trước đây, Tưởng Chính Vũ và Hướng Khai Kiệt đã đưa Diệp Khanh Thư đến bệnh viện tâm thần, bây giờ họ yên lặng chờ Diệp Khanh Thư an ủi hai người đã khuất.
Khi họ nhìn thấy hai đứa trẻ bị nhét trong chiếc vali nhỏ, phản ứng đầu tiên là đau lòng. Đau lòng cho hai đứa trẻ chưa kịp lớn đã phải chịu đựng nỗi đau tột cùng, cũng đau lòng vì chúng không bao giờ có thể lớn lên được nữa.
Sau nỗi đau lòng là sự tức giận đối với hung thủ, bọn trẻ đã làm gì sai mà phải ra tay tàn độc như vậy.
Biết hung thủ là cha ruột của bọn trẻ, trong lòng càng hận không thể tự tay báo thù cho hai đứa trẻ vô tội.
Diệp Khanh Thư vẫn đang giao tiếp với hai con quỷ: “Các chú cảnh sát sẽ đòi lại công bằng cho các em, các em cũng sẽ sớm được yên nghỉ thôi.”
“Chị ơi, chúng em hận kẻ đã giết chúng em, hắn không xứng làm cha của chúng em.” Cô chị gái quỷ nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt quỷ lóe lên ánh sáng đỏ yếu ớt, đã nảy sinh sát tâm, là điềm báo sắp biến thành lệ quỷ, “Em muốn hắn chết, muốn hắn sống không bằng chết, tuyệt tử tuyệt tôn. Cả con tiện nhân kia cũng vậy.”
“Chúng em chết rồi, mẹ có lẽ vẫn chưa biết. Mẹ mà biết chắc sẽ phát điên mất.” Cậu em trai quỷ thì nghĩ đến người mẹ vẫn chưa hay biết gì.
Diệp Khanh Thư lại đưa tay sờ đầu hai con quỷ nhỏ, và an ủi cô chị gái quỷ không để cô bé biến thành lệ quỷ: “Kẻ đã hại các em chắc chắn sẽ tuyệt tử tuyệt tôn, và hắn nhất định sẽ bị các chú cảnh sát bắt về và kết án tử hình. Hứa với chị, việc trừng trị kẻ xấu hãy giao cho các chú cảnh sát, được không? Các em ngoan ngoãn nghe lời, sau này chị nhất định sẽ cho các em gặp mẹ một lần.”
“Thật không ạ?” Hai con quỷ nhỏ nghe nói còn có thể gặp mẹ, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
“Thật. Chị nhất định sẽ nói được làm được.” Diệp Khanh Thư mỉm cười dịu dàng, ánh mắt hiền hòa.
“Vâng, chúng em nhất định sẽ nghe lời.” Hai con quỷ nhỏ còn ngoéo tay với Diệp Khanh Thư để xác nhận.
“Các em có thể cho chị biết kẻ đã hại các em tên là gì, sống ở đâu không?”
“Tên sát nhân đó tên là Ngô Vĩ Cường, sống ở tòa nhà số 3, căn 701, tiểu khu Hoa Dạng, đại lộ Bạch Hoa, khu Nguyên Giang.” Cô chị gái quỷ ngoan ngoãn trả lời.
“Chị sẽ báo tin cho các chú cảnh sát trước, các em cứ chờ hung thủ bị bắt về nhé.”
“Vâng vâng.” Hai con quỷ nhỏ đồng thanh gật đầu.
“Hung thủ tên là Ngô Vĩ Cường, sống ở tòa nhà số 3, căn 701, tiểu khu Hoa Dạng, đại lộ Bạch Hoa, khu Nguyên Giang.” Diệp Khanh Thư nói lại thông tin của con quỷ nhỏ cho Tưởng Chính Vũ và Hướng Khai Kiệt.
Tưởng Chính Vũ nhanh chóng tra cứu thông tin của người này trong hệ thống, và cũng biết được sơ bộ thông tin thân phận của hai người chết.
“Tôi có thể xem mặt của hung thủ này không?”
Đối mặt với yêu cầu của Diệp Khanh Thư, hai người có chút do dự, dù sao hệ thống của họ không thể tùy tiện cho người ngoài xem, điều này liên quan đến an ninh thông tin và nguy cơ rò rỉ bí mật.
Hướng Khai Kiệt nảy ra một ý, in một tấm ảnh thẻ đưa cho Diệp Khanh Thư.
Diệp Khanh Thư thông qua tướng mạo của Ngô Vĩ Cường, biết được sự thật hắn đã giết hại hai đứa con của mình, cũng không khác nhiều so với dự đoán của cô trước đó.
Chẳng qua là một gã đàn ông trung niên tưởng rằng gặp được tình yêu đích thực, thực chất lại là một tên ngốc đổ vỏ.
Còn bị cô bạn gái nhỏ dỗ ngon dỗ ngọt, giết chết chính con ruột của mình.
“Đúng là hung thủ giết người, ngày mai các anh có thể đến nhà hắn bắt người vào lúc 10:46 sáng.” Diệp Khanh Thư đặt tấm ảnh thẻ xuống.
“Nếu đã biết hung thủ, nên đi bắt ngay lập tức. Chờ đến ngày mai là có ý gì?” Hướng Khai Kiệt không hiểu cách làm của Diệp Khanh Thư.
“Hôm nay bắt người chỉ khiến kẻ ra tay sa lưới, ngày mai kẻ xúi giục và kẻ ra tay sẽ cắn xé lẫn nhau. Việc thẩm vấn của các anh cũng sẽ thuận lợi hơn.”
Hướng Khai Kiệt và người kia đã hiểu.
Xem ra ngày mai sẽ xảy ra một số chuyện khiến mối quan hệ của hai người đó tan vỡ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
