Lệ Quân Hàn đang xử lý tài liệu trong thư phòng. Mặc dù không đến công ty nhưng có nhiều tài liệu cần anh đích thân xem xét và ký tên.
Lệ Quân Hàn tự nhiên nhận lấy, không nhìn cô ta lấy một cái, chỉ xoay nhẹ ghế, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ.
Mạc Nhan nhìn anh hoàn toàn phớt lờ mình, dù đây không phải lần đầu, trong lòng cô ta vẫn không khỏi cảm thấy chua xót. Cô ta lấy hết dũng khí nói: “Thiếu gia, có chuyện này tôi muốn thưa với ngài.”
Lệ Quân Hàn một tay cầm chén trà, hôm nay ở nhà anh mặc một chiếc sơ mi xám đậm, hai chiếc cúc trên cùng để mở, toát lên vẻ quý phái lạnh lùng nhưng vẫn đầy cuốn hút.
Nghe vậy, anh chỉ nhấp một ngụm trà, không đáp.
“Tiểu thiếu gia không đủ sữa mẹ.” Mạc Nhan cụp mắt, giọng điệu có chút ấm ức: “Bác sĩ nói thiếu phu nhân phải ăn nhiều hơn mới đủ sữa cho tiểu thiếu gia, nhưng tôi vừa mang thức ăn vào thì bị thiếu phu nhân đuổi ra ngoài, cô ấy không chịu ăn thêm.”
Động tác uống trà của Lệ Quân Hàn lập tức dừng lại.
Chẳng mấy chốc, anh lạnh lùng đặt chén trà xuống.
Bầu không khí trong thư phòng ngay lập tức trở nên lạnh lẽo.
Mạc Nhan vẫn cúi đầu, trong lòng đắc ý. Cô ta tin rằng thiếu gia chắc chắn sẽ không tha cho người phụ nữ đó.
Dù sao anh chỉ vì tiểu thiếu gia mới đưa cô về đây.
Giờ cô lại không chịu chăm sóc tốt cho tiểu thiếu gia, sao thiếu gia có thể để yên chứ?
“Chẳng phải có sữa công thức sao? Các người để tiểu thiếu gia đói à?”
Giọng nói lạnh lẽo vang lên, Lệ Quân Hàn từ từ xoay ghế, ánh mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Mạc Nhan.
Sắc mặt Mạc Nhan tái nhợt ngay lập tức, cô ta cúi đầu vội vàng đáp: “Không, tiểu thiếu gia không đói, chỉ là các bảo mẫu nói trẻ con uống sữa mẹ vẫn tốt hơn.”
“Không đói là được.”
Lệ Quân Hàn thản nhiên nói rồi cầm lấy chén trà trên bàn, uống thêm một ngụm.
Vừa nuốt xong, anh đột nhiên nhìn chằm chằm vào chén trà: “Chén này đã đổi rồi?”
“Vâng, thiếu gia, tôi đã đổi chén mới.”
Chén trà trước đó bị Thời Mộ Nhiễm dùng qua, Mạc Nhan không nghĩ việc đổi chén có gì sai.
Không ngờ Lệ Quân Hàn lại đặt mạnh chén trà xuống bàn.
Mạc Nhan nhìn nước trà bắn ra, sợ đến mức toàn thân run lên.
“Đổi lại.”
Sắc mặt anh u ám, cả thư phòng chìm vào im lặng một lúc lâu rồi giọng nói trầm thấp vang lên.
“Vâng, thiếu gia, tôi sẽ đi làm ngay.”
Không khí trong thư phòng nặng nề vô cùng.
Mạc Nhan vội vàng cầm lấy chén trà, dùng khăn lau sạch bàn, không dám ngẩng đầu, quay người bước đi.
“Tiểu thiếu gia đang thức sao?”
Giọng nói lạnh lẽo của anh lại vang lên từ phía sau.
Mạc Nhan lập tức dừng bước, quay đầu lại, cúi đầu cung kính đáp: “Bảo mẫu đang tắm cho tiểu thiếu gia, chắc là bé đang thức.”
Nghe vậy, sắc mặt Lệ Quân Hàn bỗng sáng lên.
Anh không nói thêm lời nào, đứng dậy bước nhanh ra ngoài.
Người đàn ông lạnh lùng lướt qua, thậm chí không liếc nhìn cô ta.
Mạc Nhan cầm chén trà, tay run lẩy bẩy.
Thiếu gia lại đi xem đứa bé kia.
Cô ta đã theo bên thiếu gia bao nhiêu năm nhưng anh chưa từng nhìn cô ta tử tế.
Còn người phụ nữ và đứa bé kia chỉ mới đến đây vài ngày, vậy mà mỗi ngày thiếu gia phải ghé thăm vô số lần.
Dựa vào cái gì chứ…
Đôi mắt Mạc Nhan đỏ hoe vì ghen tị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

