Mái tóc thường được chải gọn gàng giờ đây xõa tự nhiên, vài lọn rủ xuống trán làm gương mặt lạnh lùng của anh thêm vài phần dịu dàng.
Anh giữ tư thế đó hồi lâu, tâm trí vẫn rối bời.
Tại sao… lại muốn gặp người phụ nữ đáng ghét kia đến vậy?
Người phụ nữ ấy đã cướp đi lần đầu tiên của anh rồi biến mất không chút trách nhiệm, một người như vậy anh phải rất căm ghét mới đúng.
Lệ Quân Hàn nhắm chặt đôi mắt lạnh lùng.
Khi mở mắt ra, anh đứng dậy, đi thẳng xuống lầu.
“Thiếu gia, ngài cần gì sao?”
Mạc Nhan đang trực ở tầng dưới, thấy Lệ Quân Hàn xuống, ánh mắt sáng lên, vội vàng bước tới.
“Đi xem đứa bé.”
Nghe vậy, Lệ Quân Hàn khẽ nhíu mày rồi đi thẳng vào phòng bên cạnh.
Trong phòng, các bảo mẫu vừa mới dỗ Tình Thiên ngủ.
Dì Trương ngồi ở góc phòng, nhìn thấy Lệ Quân Hàn thì đứng dậy ngay.
Lệ Quân Hàn bước qua đám người, tiến đến bên giường cũi.
Bên trong, bé con đang nằm ngủ say, hai tay nhỏ xíu giơ lên đặt cạnh đầu, khuôn mặt đỏ hồng đáng yêu.
Lệ Quân Hàn nhìn chăm chú không rời mắt, một lúc sau, trên gương mặt lạnh lùng của anh xuất hiện nụ cười dịu dàng chỉ có ở những người bố yêu con.
Mạc Nhan cũng bước vào, thấy nụ cười trên gương mặt anh, cô ta chợt ngẩn người.
Hóa ra, anh ấy cũng biết cười.
Cô ta nhìn đứa bé trong cũi, trong lòng dâng lên một cảm giác ghen tị.
Đứa bé không biết từ đâu ra này có tư cách gì để khiến thiếu gia mỉm cười chứ?
Nhìn đứa bé đã ngủ say, Lệ Quân Hàn quay người rời khỏi phòng.
Nhưng đến trước cửa phòng Thời Mộ Nhiễm, anh dừng bước.
Dì Trương thấy anh mặc áo choàng ngủ, nghĩ ngay anh định vào phòng vội bước tới nhắc nhở: “Thiếu gia, thiếu phu nhân vừa mới sinh, cần nhiều thời gian nghỉ ngơi. Giai đoạn này không thể gần gũi, ít nhất phải hai tháng sau sinh.”
Lệ Quân Hàn không nói gì nhưng lông mày anh khẽ cau lại, sau đó quay người sải bước bỏ đi.
Dì Trương nhìn theo bóng lưng anh, bất đắc dĩ nói với Mạc Nhan: “Thiếu gia có vẻ hơi nôn nóng nhỉ.”
“Nói bậy bạ gì đó, ở nhà họ Lệ, đừng ăn nói lung tung.” Mạc Nhan tái mặt, hạ giọng quát dì Trương.
Dì Trương bị mắng, hơi ngớ người.
Mình nói sai chỗ nào sao?
Mạc Nhan vừa rời đi, cửa phòng Thời Mộ Nhiễm đột ngột mở ra.
“Dì Trương, tôi nghe thấy tiếng động ngoài cửa, có chuyện gì vậy?”
Người con gái trong bộ đồ ngủ màu hồng, hai má trắng hồng như cánh hoa, đẹp đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt.
Dì Trương cũng sững lại một lúc.
Thiếu phu nhân đúng là sản phụ đẹp nhất mà dì ấy từng gặp.
“Vừa rồi thiếu gia đến xem con, tôi chỉ nhắc nhở rằng thiếu phu nhân vừa sinh xong, tạm thời chưa thể gần gũi. Thiếu gia có vẻ không vui, tức giận bỏ đi. Cô Mạc bảo tôi đừng nói bậy nhưng tôi nói thật mà, thiếu phu nhân vừa sinh, quả thực chưa thể gần gũi được.”
Nghe dì Trương thành thật thuật lại, mặt Thời Mộ Nhiễm bất giác đỏ bừng.
Gần gũi gì chứ, ngoài đêm điên rồ ấy, thậm chí giữa cô và Lệ Quân Hàn còn chưa từng nắm tay.
Lệ Quân Hàn sẽ không bao giờ muốn gần cô đâu.
Nhìn hành lang trống trải, cô nghĩ một lúc rồi nói với dì Trương: “Dì Trương, Tình Thiên đã ngủ chưa? Mang bé vào đây ngủ với tôi đi, tôi đang căng sữa, bé dậy tôi sẽ cho bú.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

