Chỉ cần nghĩ đến điều này, lòng cô lại xao động.
Hình ảnh đêm đó lại hiện lên trong đầu…
Đó là một đêm điên cuồng.
Người đàn ông như mãnh thú, mồ hôi thấm ướt hõm cổ cô.
Sáng hôm sau, thậm chí cô không thể đi lại bình thường.
“Sao không giao Tình Thiên cho các bảo mẫu? Họ chăm không tốt à?”
Giọng nói trầm ấm, đầy từ tính đột ngột vang lên khiến Thời Mộ Nhiễm giật mình run lên.
Lệ Quân Hàn bước đến bên giường, bộ đồ mặc nhà màu xám trên người càng làm nổi bật ánh mắt đen thẳm sâu không đáy, nhìn chằm chằm vào Thời Mộ Nhiễm đang nằm trên giường.
Hai má cô ửng hồng, đôi môi đỏ mọng khẽ hé, cô nằm nghiêng trên giường, có lẽ vừa cho con bú xong nên khuy áo ngủ vẫn chưa cài lại, để lộ khe ngực sâu hút.
Yết hầu của người đàn ông khẽ động, cổ họng khô rát.
“Không phải vấn đề của họ, là tôi… muốn làm một người mẹ tốt, muốn con luôn ở bên cạnh mình.”
Thời Mộ Nhiễm không dám nhìn thẳng vào ánh mắt Lệ Quân Hàn, yếu ớt giải thích.
“Cô muốn nói với tôi rằng, cô là một người có trách nhiệm sao?”
Lệ Quân Hàn chống một tay lên giường, gương mặt tuấn tú từng chút một tiến sát gần cô, giọng nói lại lạnh buốt vô cùng.
“Tôi… ít nhất cũng là một người mẹ có trách nhiệm…”
Nhìn gương mặt ngày càng gần của anh, mùi hương quen thuộc thoảng qua, trái tim Thời Mộ Nhiễm không kìm được mà đập nhanh hơn.
Cả hai người đều thay đổi sắc mặt.
Lệ Quân Hàn thu lại vẻ sắc bén, nhìn thoáng qua Tình Thiên rồi nhẹ nhàng bế bé lên, động tác rất dịu dàng.
Thời Mộ Nhiễm nhìn người đàn ông trước mặt, vừa rồi còn hung hãn giờ lại trở nên nhẹ nhàng, không khỏi thầm cảm thán trong lòng: Tình yêu thương của bố thật vĩ đại.
Quả thực đứa bé này là bùa hộ mệnh của cô.
Nếu không có Tình Thiên, chắc cô đã sớm bị người đàn ông hung dữ này xé xác ra rồi.
Dì Trương cùng nhóm bảo mẫu đang đứng ngoài cửa, nghe tiếng khóc của bé vội vàng bước vào.
Thấy Tình Thiên đang được Lệ Quân Hàn bế, lại không còn khóc nữa, trên mặt bà lộ ra vẻ hài lòng, bà cười nhẹ rồi quay người bước ra.
Vừa ra đến cửa, bà gặp Mạc Nhan đang dẫn theo vài người hầu nữ bước tới.
“Các người ở đây làm gì?”
Mạc Nhan nhìn đám người này đứng lặng ngoài cửa, mặt lạnh hỏi.
“Thiếu gia và thiếu phu nhân đang ở cùng con, tạm thời không cần chúng tôi.” Dì Trương mỉm cười giải thích.
Dù đứa bé còn nhỏ nhưng được ở cạnh cha mẹ sẽ cảm thấy an toàn hơn.
Nghe vậy, sắc mặt Mạc Nhan tối sầm lại, cô ta lập tức bước qua dì Trương, dẫn theo người hầu vào trong.
Vào đến nơi, nhìn thấy Lệ Quân Hàn đang bế Tình Thiên, còn Thời Mộ Nhiễm thì nằm trên giường, lửa giận bốc lên trong lòng nhưng cô ta vẫn giữ vẻ mặt bình thản, tiến tới: “Thiếu gia, tôi đã đưa những người hầu chuyên chăm sóc thiếu phu nhân đến. Họ đều là người đã làm việc nhiều năm ở nhà họ Lệ, chắc chắn sẽ phục vụ thiếu phu nhân chu đáo.”
“Ừm.”
Lệ Quân Hàn vẫn đang dỗ bé, không quay đầu lại, chỉ đáp một tiếng.
“Thiếu gia, tôi thấy Nguyên Đặc Trợ mang về nhiều tài liệu, ngài nên đi xử lý công việc, để việc ở đây cho người hầu lo.” Mạc Nhan tiếp tục nói.
Thời Mộ Nhiễm nằm trên giường vô thức nhìn về phía Mạc Nhan.
Ngay giây sau, Lệ Quân Hàn đặt Tình Thiên về bên cạnh cô rồi nói: “Có gì cần thì cứ sai bảo họ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

