Nếu không phải cô nói ra, thì sao người khác biết được?
Quan trọng nhất là…
Bà cụ Trang vội chắn trước một cái tủ khác, tức giận chất vấn: "Cô là ai? Tại sao lại đặt điều vu khống?"
"Lão Trang nhà tôi đi là do sức khỏe yếu, liên quan gì đến tôi?"
"Còn… mấy đứa trẻ đó, tôi đã sáu mươi rồi, sao có thể là tôi sinh được?"
Mọi người nghe xong cũng thấy có lý.
Tạm không bàn đến việc tại sao bà cụ Trang còn sống, nhưng ở tuổi này rồi, ngoại tình với người trong mộng của cả con trai, con dâu, cháu gái đã đành, chẳng lẽ còn có khả năng siêu việt đến mức mang thai ba lần liên tiếp sao?
Lẽ nào tình hình sinh sản đã đến mức báo động, đến người già cũng phải gối giáo chờ giặc hay sao?
"Có cảnh sát ở đây, tôi nào dám nói sai nửa lời?" Hoàn Linh giơ tay thề: "Nếu có một câu giả dối, tôi, Hoàn Linh, xin nguyện quãng đời còn lại sẽ đại phú đại quý, hạnh phúc mỹ mãn, thân thể khỏe mạnh, vạn sự như ý…"
Mọi người: ? Cô chắc là cô đang thề đấy à?
"Mẹ tôi không phải đâu." Hoàn Linh nghiêm túc sửa lại: "Ba tôi mới là thứ đĩ thoã vạn người cưỡi."
Hoàn Linh không có chút thiện cảm nào với người ba nát rượu trong truyện gốc, kẻ đã bạo hành mẹ và đánh đập con gái mình.
"Nhưng mà…" Hoàn Linh liếc nhìn bà cụ Trang từ trên xuống dưới, có chút tiếc nuối: "Ba tôi cũng không phải ai cũng ngủ đâu. Như bà đây, căng da, tiêm botox, ăn nhau thai, đủ các liệu pháp làm đẹp Đông Tây kim cổ mà sáu mươi tuổi trông đã như hai trăm, thì có hơi khó nhằn đấy."
Dù gì bà cụ Trang cũng là một nhân vật huyền thoại thuộc hàng đanh đá có số má từ nông thôn ra, vậy mà bị Hoàn Linh nói mấy câu đã tức điên, mở miệng là chửi: "Mẹ mày ##4%¥@ Đ* m* ¥¥#%."
Mọi người: “…”
Đây, đây là sức chiến đấu của đại sư sao?
Mọi người vô cùng kinh ngạc và quyết tâm sau này phải đối xử với đại sư thật dịu dàng.
Đại sư đã siêu thoát khỏi tam giới rồi, cô điên quá! Điên đến mức họ không còn sức phản kháng nữa rồi!
Các anh cảnh sát đang âm thầm hóng drama: “…”
Sướng, sướng thật đấy.
Chỉ vài ba câu mà đại sư đã tiết lộ một tin động trời, lại thêm một kẻ giết người!
"Khụ khụ, bà là bà cụ Trang phải không?" Để phòng bất trắc, các anh cảnh sát vây lấy bà cụ từ hai phía: "Bà đã giết ông cụ Trang đúng không?"
Cuối cùng bà cụ Trang cũng phản ứng lại, vội vàng chối: "Sao có thể? Tôi là một người phụ nữ yếu đuối trong sạch đáng thương, sao có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy?"
Hoàn Linh: "Chứ còn gì nữa, giết liền mười một người, còn có gì mà bà không dám làm?"
Bà cụ Trang buột miệng chối: "Làm gì có? Tôi chỉ giết tám người thôi."
Mọi người chấn động.
Cái gì? Tám người trong vườn hoa là do bà cụ Trang giết sao?
Tám mươi tuổi rồi mà vẫn dấn thân vào ngành công nghiệp giết người chôn xác, thật, thật là một bà cụ "truyền cảm hứng"!
Nhưng tại sao đại sư lại nói mười một?
Lẽ nào còn ba người bị vứt xác nơi hoang dã?
Mọi người lạnh toát sống lưng, càng lúc càng chen về phía đại sư.
Đại sư! Cứu mạng!
Hoàn Linh: "Còn ba người nữa là con trai, con dâu và cháu trai của bà. Bất cứ ai đã lên giường với thư ký Lương, bà đều muốn giết, đúng không?"
"Vừa rồi nếu không phải chúng tôi xông vào, có phải bà đã định cùng thư ký Lương giết luôn ông Trang rồi không?"
Bà cụ Trang sợ hãi, kinh hoàng nhìn Hoàn Linh, da mặt run lên bần bật.
Cô, sao cô lại biết được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
