Lúc này đạo diễn đã hoàn toàn xác định, trong chiếc vali của Dư Trường Lâm thật sự có thứ gì đó không thể để người khác nhìn thấy. Nhìn sắc mặt của các khách mời khác, ông cũng đoán được phần lớn bọn họ chắc đã biết chuyện qua tiếng lòng của Giang Niệm.
Đạo diễn không khỏi tiếc nuối.
Sao lúc nãy ông lại không ở trong phòng chứ? Thế chẳng phải đã bỏ lỡ cả một màn hóng drama rồi sao!
Nhưng tiếc thì tiếc, nhìn gương mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận của Dư Trường Lâm trông chẳng khác gì bị bắt gian tại trận, đạo diễn cũng đoán đại khái bên trong vali kia là thứ gì. Là đàn ông với nhau, ông gần như chắc chắn những thứ đó liên quan đến chuyện gì.
Nếu những thứ ấy bị mang ra trước ống kính livestream, e rằng phòng phát sóng của chương trình sẽ bị “bay màu” ngay lập tức. Chỉ là Hồ Nghệ San thật đáng thương.
Gặp phải một thứ đàn ông như vậy, chính mình ngoại tình còn mang theo những thứ không thể cho người khác xem, lại còn định đổ lên đầu vợ. Đúng là không phải thứ tốt đẹp gì.
Đạo diễn đang thầm chửi trong lòng nhưng vì không muốn tập hai vừa mới bắt đầu đã xảy ra sự cố, ông đang định đồng ý gọi nhân viên nữ tới kiểm tra vali. Thì thấy Hồ Nghệ San bỗng ngẩng đầu nhìn Dư Trường Lâm, khẽ hỏi: “Trong vali này là đồ của tôi sao? Nhưng sau khi con ra đời… chẳng phải anh đã hai năm không bước vào phòng tôi rồi sao? Những bộ quần áo này… anh thu dọn kiểu gì vậy?”
Nghe câu này, đạo diễn và các khách mời đều đồng loạt khinh bỉ Dư Trường Lâm trong lòng. Vợ vất vả sinh con cho hắn. Vậy mà hai năm không bước vào phòng vợ.
Đây rốt cuộc là loại đàn ông cặn bã gì vậy?
Bị vạch trần ngay tại chỗ, sắc mặt Dư Trường Lâm trở nên tái mét. Hắn lạnh lùng nói: “Tôi không muốn em quá mệt mỏi. Nhân lúc em ăn sáng thì tôi đi thu dọn, không được sao? Hồ Nghệ San, em có thể đừng gây chuyện nữa được không? Đây không phải ở nhà. Em đừng làm lãng phí thời gian của mọi người.”
Hắn quay sang đạo diễn: “Đạo diễn cứ cho nhân viên kiểm tra vali đi. Tôi đường đường chính chính, tuyệt đối không mang theo thứ gì không được phép.”
Lời nói đó nghe vô cùng đanh thép. Trong lòng hắn thực ra cũng không hề cho rằng những bộ đồ phụ nữ kia là thứ không được mang theo. Chỉ là hắn không muốn cư dân mạng nhìn thấy trước ống kính mà thôi.
Đạo diễn nhìn Hồ Nghệ San một cái. Thấy dường như câu nói vừa rồi đã rút cạn toàn bộ sức lực của bà. Nói xong bà lại cúi đầu, không nói thêm gì nữa. Ông khẽ thở dài trong lòng.
Sau đó gọi nhân viên nữ kéo vali của Dư Trường Lâm vào phòng kiểm tra riêng, còn vali của những người khác thì kiểm tra ngay tại phòng khách.
Sau khi thu hết đồ ăn và đồ ăn vặt mà mọi người lén mang theo, đạo diễn vung tay tuyên bố: “Hôm nay là ngày đầu tiên các bạn đến cổ trấn. Các bạn phải tự tay nấu một bữa tối thật thịnh soạn để tẩy trần cho mình. Thời gian gấp, nhiệm vụ nặng. Chọn xong phòng thì nhanh chóng bắt tay vào làm việc nhé!”
Chương trình “Cùng Nhau Đi Du Lịch Nhé” mỗi kỳ ghi hình ba ngày. Kỳ trước vì xảy ra sự cố nên ngày đầu tiên đã phải cho khách mời về. Lần này nhất định phải hành khách mời cho ra trò mới được.
Đạo diễn nghĩ vậy với vẻ vô cùng “ác độc”.
Sau khi đạo diễn rời khỏi phòng.
Lương Uyển Hựu nhìn Hồ Nghệ San dường như đã mất hết sức sống, khẽ nhíu mày rồi nói: “Bốc thăm đi. Bốc trúng phòng nào thì ở phòng đó. Ai còn kén chọn nữa thì tự ra ngủ phòng khách.”
Có lẽ vì suýt nữa mất mặt trước ống kính, lần này Dư Trường Lâm không còn dựa vào thâm niên để đòi phòng lớn nhất nữa. Hắn đứng im một chỗ, coi như ngầm đồng ý. Nhưng khi hộp bốc thăm đặt lên bàn, hắn vẫn là người đầu tiên tiến lên rút thăm.
Mở tờ giấy ra.
Nhìn thấy mình rút trúng căn phòng nhỏ nhất lại còn thiếu ánh sáng, Dư Trường Lâm lập tức định nghi ngờ có người giở trò. Nhưng chưa kịp nói thì Khương Thanh đã chặn lời: “Sao vậy? Thầy Dư không hài lòng với phòng mình rút được, định giở trò rút lại lần nữa à?”
Những lời định nói của Dư Trường Lâm xoay một vòng trong miệng rồi vẫn phải nuốt ngược trở lại.
Khương Thanh - Khương thị giải trí.
Người này… hắn không chọc nổi.
Không còn Dư Trường Lâm gây rối, việc chia phòng diễn ra rất thuận lợi.
Khi Lương Uyển Hựu và Khương Thanh rút trúng phòng đôi, Ninh Thu thậm chí còn nói mình quen Khương Thanh nên đổi phòng với Lương Uyển Hựu.
Còn Giang Niệm thì nhìn tờ giấy trong tay, chớp chớp mắt.
Cô rút trúng… căn phòng lớn nhất.
Không lẽ cô thật sự có thuộc tính may mắn mà bản thân còn chưa phát hiện?
Câu hỏi này tạm thời chưa có đáp án.
Sau khi mọi người thu dọn xong hành lý, thay quần áo thoải mái, họ bắt đầu phân công nhiệm vụ, mỗi người một việc. Các nữ khách mời chủ yếu phụ trách nấu ăn. Các nam khách mời thì đi gánh nước đổ đầy chum, đồng thời giết gà mổ cá.
Để giữ lại vẻ cổ kính của nhà cửa, cổ trấn không lắp hệ thống ống nước trong nhà nên muốn dùng nước, nhất định phải ra giếng múc nước.
Giang Niệm và Khương Thanh được phân công đi hái rau trong vườn. Sau khi hái đầy một giỏ, ước lượng đủ cho mọi người ăn, hai người chuẩn bị quay về.
Khi đi ngang qua giếng nước. Họ nhìn thấy Tống Diệu đang một mình cần cù múc nước rồi gánh nước. Phía sau chiếc áo trắng của cậu đã ướt đẫm một mảng, rõ ràng đã chạy qua chạy lại nhiều chuyến. Còn Dư Trường Lâm, người lẽ ra cũng phải gánh nước lại không thấy bóng dáng đâu cả.
Khương Thanh hỏi thẳng: “Sao chỉ có mình cậu ở đây? Dư Trường Lâm đâu rồi?”
Khi cô mỉa mai hắn, cô thường gọi “thầy Dư”. Nhưng lúc này không thấy người, cô gọi thẳng tên luôn.
Tống Diệu cẩn thận đặt thùng nước xuống đất. Một tay đỡ đòn gánh, tay kia xoa xoa bả vai đau nhức: “Thầy Dư nói… cột sống của ông ấy không tốt, không làm được việc nặng như vậy. Sau đó thì tôi cũng không biết ông ấy đi đâu rồi.”
Khương Thanh cực kỳ bất mãn với kiểu bịa lý do trốn việc, chờ ăn sẵn như vậy: “Ông ta đúng là giỏi tìm lý do. Nếu cái gì cũng không làm được thì còn đến tham gia chương trình làm gì? Ở nhà cho rồi, còn đỡ chướng mắt người khác.”
Đúng lúc đó, tiếng lòng của Giang Niệm lại vang lên.
[Lần này Dư Trường Lâm cũng không nói dối.]
[Cột sống của ông ta đúng là có vấn đề thật.]
[Để tôi xem… ồ hoá ra là lúc Hồ Nghệ San đang mang thai, ông ta đi hú hí với tiểu tam, suýt bị chồng của tiểu tam bắt gặp.]
[Ông ta trốn lên cục nóng điều hòa ngoài cửa sổ, không đứng vững nên té xuống, thành ra bị chấn thương cột sống.]
Mắt Khương Thanh khẽ mở to.
Khá lắm.
Tiểu tam còn là phụ nữ đã có chồng nữa cơ à?
Nhưng gu của cô ta cũng tệ thật.
Sao lại có thể nhìn trúng một gã trung niên vừa già vừa vô liêm sỉ như Dư Trường Lâm chứ?
Bên cạnh, Tống Diệu thì trong lòng luôn tự nhắc mình đừng hóng chuyện quá nhưng cơ thể lại rất thành thật lén lút dịch lại gần Giang Niệm một chút.
Tiếng lòng tiếp tục vang lên.
[Vấn đề là… chồng của tiểu tam là huấn luyện viên thể hình.]
[Dáng người đẹp hơn Dư Trường Lâm không biết bao nhiêu lần.]
[Sao cô ta lại nhìn trúng một gã bụng phệ, lại còn… không được lắm như Dư Trường Lâm nhỉ?]
[Để tôi xem nào…]
[Ồ, hoá ra chồng tiểu tam thấy Dư Trường Lâm tiêu tiền rất hào phóng ở phòng gym, lại mê gái đẹp.]
[Khi không trả nổi nợ cờ bạc, hắn cố ý để vợ mình đi quyến rũ Dư Trường Lâm.]
Giang Niệm không thể hiểu nổi. Tự mình đội sừng cho chính mình như vậy là kiểu hành vi gì.
[Ơ?]
[Hoá ra chồng tiểu tam còn có sở thích đặc biệt kiểu “Tào tặc thời hiện đại”.]
[Vợ mình làm tiểu tam của Dư Trường Lâm, hắn lại càng thấy kích thích.]
[Trước kia lúc thua bạc đỏ mắt còn đánh vợ, giờ hai người lại quay về thời kỳ trăng mật khi mới kết hôn.]
[Tiểu tam thấy chồng không nỡ đánh mình nữa, càng cảm thấy ngọt ngào.]
[Thế là càng ra sức moi tiền từ Dư Trường Lâm đưa cho chồng.]
[Lần này đi theo đoàn chương trình cũng là vì chồng bảo đi thì đi.]
[Tiểu tam ban đầu còn chẳng muốn đi nữa cơ.]
Khương Thanh bật cười. Cô chưa từng thấy kim chủ nuôi tiểu tam nào thảm đến mức này. Tiểu tam ghét bỏ hắn, còn lấy tiền hắn nuôi người đàn ông khác.
Dư Trường Lâm chẳng phải chính là kẻ oan đại đầu của cặp vợ chồng kia sao.
Sau khi hóng xong drama, tiếng lòng của Giang Niệm cũng im bặt.
Khương Thanh vẫn còn chưa nghe đã liền khoác tay Giang Niệm kéo cô đi về phía trước. Phía sau, Tống Diệu gánh nước lẽo đẽo đi theo.
Khương Thanh hỏi: “Giang Niệm, cô biết nấu ăn không?”
Nhớ lại trong thế giới kia, sau khi bị ai đó bắt đến lần thứ tám mươi tám, cô từng lén bỏ vài thứ vào nồi canh mình nấu. Kết quả khiến người kia ăn đến mức đỏ cả mắt. Giang Niệm lập tức ưỡn lưng đầy tự hào: “Biết!”
Khương Thanh gật đầu hài lòng: “Thế thì tốt. Tôi thấy trong chúng ta hình như chỉ có chị Uyển Hựu và chị Hồ biết nấu ăn. Nếu cô cũng biết, vậy tôi làm phụ bếp cho cô.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



