Thực tế chứng minh, việc đạo diễn để Giang Niệm ở lại xem thử vai quả thật là quyết định cực kỳ đúng đắn.
Giang Niệm thì ăn dưa hóng chuyện vui vẻ, còn đạo diễn và Khương Thanh lại nhờ vậy mà loại bỏ được không ít nguy cơ tiềm ẩn cho đoàn phim. Thế là suốt cả buổi chiều, trong khán phòng đều vang lên “tiếng lòng ăn dưa” của Giang Niệm.
[Đừng nhìn bạn học này bây giờ dịu dàng như chị gái nhà bên, chứ thật ra sau lưng hút thuốc uống rượu đủ cả. Hồi trước thời làm tiểu thái muội còn từng bắt nạt người khác nữa. Sau này khi đoàn phim bị liên lụy phải giải tán, chuyện đó bị paparazzi đào ra, khiến cả đoàn phim mang tiếng là ổ chứa tai tiếng, dàn diễn viên chính chẳng có mấy người sạch sẽ.]
Đạo diễn lau mồ hôi, lập tức vẽ một dấu gạch thật to lên cái tên đó. Ông nhìn Giang Niệm như nhìn ân nhân cứu mạng, còn chuyển tiền cho trợ lý đi mua một đống đồ ăn vặt với trà sữa đặt trước mặt cô, hoàn toàn xem cô như công thần của đoàn phim mà phục vụ chu đáo.
Giang Niệm thấy hơi khó hiểu. Nhưng đồ ăn đã bày ra trước mặt rồi, bỏ phí thì tiếc lắm, thế là cô vừa ăn snack vừa uống trà sữa, tiếp tục vui vẻ ăn dưa.
Những sinh viên vào thử vai sau đó nhìn thấy trước mặt Giang Niệm chất đầy đồ ăn vặt, lại nhìn sang phía đạo diễn và mọi người bên kia trống trơn chỉ có mỗi một chai nước. Sự đối lập quả thật quá thê thảm.
Ai nấy đều rơi vào trạng thái hoang mang.
Chẳng lẽ… Giang Niệm mới là kim chủ thật sự?
Còn chưa kịp nghĩ xem có nên tranh thủ lấy lòng vị “kim chủ nghi vấn” này hay không thì một chuỗi tiếng lòng đã lọt vào tai họ. Ngay lập tức, từng người dựng hết cả lông tơ, mọi suy nghĩ đều bay sạch.
[Bạn học này khá đấy, chất giọng rất tốt, còn từng sáng tác vài ca khúc gốc, ai nghe cũng khen hay. Diễn xuất cũng ổn, nếu cậu ấy vào đoàn phim, có khi OST còn tiết kiệm được kha khá tiền.]
Đạo diễn: Tiết kiệm tiền à? Vậy nhất định phải ký!
Khương Thanh thì ghi lại cái tên đó, dự định để người quản lý trong công ty tiếp cận ký hợp đồng.
[Chị gái này trang điểm giỏi thật, còn biết biến đổi giọng nói nữa, nhìn không ra là con gái luôn ấy.]
Đạo diễn nhìn cậu “nam sinh thanh tú” trước mặt đang thử vai nam phụ thứ hai, mặt đỏ bừng, dụi dụi mắt. Quả thật ông không nhìn ra đây là con gái. Nhưng thôi, nam hay nữ cũng được. Diễn tốt, không có scandal là qua vòng.
Đạo diễn nghĩ một cách tê liệt.
Đến lượt thử vai nữ chính, Giang Niệm hơi ngồi thẳng lại. Đạo diễn lập tức căng thẳng, tưởng lại sắp có một quả “sập phòng” nữa, thấp thỏm chờ đợi.
Cho đến khi Lâm Miên diễn xong đoạn thử vai, tiếng lòng của Giang Niệm vẫn chưa xuất hiện, thậm chí còn vỗ tay cổ vũ. Lúc đó đạo diễn mới thở phào nhẹ nhõm, vẽ một dấu tích phía sau tên Lâm Miên.
Sau nửa ngày thử vai, ngoài cặp nam nữ chính ngồi như trên đống lửa, còn có vài sinh viên thử vai nghe trúng “dưa” của mình, mặt tái mét phải được nhân viên dìu ra ngoài. Nhưng nhìn chung, mọi người đều rất hài lòng.
Chỉ là đạo diễn nhìn hai diễn viên nam nữ chính đang im thin thít, không dám nói lời nào, trong lòng thở dài.
Hai người vừa vất vả mới chốt được… lại phải tìm lại từ đầu. Chưa kể còn phải giải quyết công ty và fan phía sau họ nữa.
Khó thật.
Khương Thanh thì không thấy đó là vấn đề lớn: “Bọn họ dám làm chuyện ngang ngược như vậy, chứng tỏ trước đây cũng chẳng tử tế gì. Công ty của họ không thể không biết, chỉ là chuyện chưa bị phanh phui thì họ còn kiếm thêm được ngày nào hay ngày đó, nên cứ nhắm một mắt mở một mắt thôi.”
“Vậy đi, anh hẹn quản lý của Chu Nguyệt và Dương Bách Phong cùng ăn bữa cơm. Có Giang Niệm ở đây, họ sẽ đồng ý nhận tiền bồi thường vi phạm hợp đồng rồi rút khỏi đoàn phim.”
Nếu sau đó công ty của họ còn chuyện phạm pháp nào bị tiếng lòng của Giang Niệm bóc ra thì họ càng phải chạy cho nhanh.
Đạo diễn nghĩ lại thấy cũng đúng.
Ông lo cái gì chứ?
Người nên lo là Chu Nguyệt và Dương Bách Phong, những kẻ đang có con dao treo lơ lửng trên cổ kia kìa.
—
Giang Niệm hoàn toàn không biết những tính toán đó. Sau khi đi vệ sinh trở về, cô cùng mọi người đến khách sạn.
Nhìn quanh bàn ăn, ngoài nam nữ chính và hai người quản lý của họ ra, chỉ có đạo diễn và Khương Thanh.
Giang Niệm nhìn thế nào cũng thấy một nữ phụ số năm như mình ngồi ở đây thật không hợp. Cô bắt đầu nghi ngờ mục đích của bữa tiệc. Liếc nhìn Khương Thanh ngồi ở vị trí chủ tọa, vẫn tao nhã ăn uống như không có chuyện gì, trong đầu Giang Niệm lập tức mở chế độ suy đoán bão táp.
[Chẳng lẽ chị gái đầu tư thích kiểu con gái xinh đẹp như mình nên đạo diễn định để mình “qua đêm vui vẻ hài hòa” với chị ấy để lấy lòng nhà đầu tư?]
Hai người quản lý của nam nữ chính trợn tròn mắt.
Hả???
Khương Thanh còn có sở thích này sao?
Quản lý nữ của Dương Bách Phong vì tương lai của nghệ sĩ nhà mình, cắn răng một cái, ngẩng đầu ném thẳng cho Khương Thanh một cái nháy mắt đưa tình nói: “Khương tổng, tôi kính chị một ly. Sau này mong Khương tổng chiếu cố thêm cho Bách Phong nhà chúng tôi.”
Khương Thanh bị cái nháy mắt đó làm buồn nôn đến nhíu mày. Nhìn khuôn mặt trang điểm đậm của nữ quản lý kia đang cố nặn ra nụ cười nịnh nọt, cô thậm chí còn không thèm nâng ly, chỉ lạnh giọng nói: “Đoàn phim của tôi sẽ không giữ lại những nam nữ chính có scandal chí mạng, có thể phá hỏng dự án khiến tôi phải bồi tiền. Hôm nay gọi các người tới là để bàn chuyện họ rút khỏi đoàn phim.”
Một câu nói khiến hai quản lý hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra lập tức sững sờ. Họ không chú ý đến việc nghệ sĩ của mình đang cúi đầu chột dạ, chỉ đứng bật dậy tức giận nói: “Người của chúng tôi đang yên đang lành, có scandal gì chứ? Sao lại phải rút khỏi đoàn?”
“Khương tổng, cô sẽ không chỉ vì mấy tin đồn vô căn cứ mà bắt nghệ sĩ chúng tôi gánh tội chứ? Làm vậy sau này còn ai dám tham gia dự án cô đầu tư?”
Khương Thanh nhấp một ngụm rượu vang, bình thản nói: “Các người dẫn nghệ sĩ nào, trong tay họ có tai tiếng gì, các người rõ hơn tôi. Bây giờ cầm tiền rời đi còn giữ được thể diện. Nếu muốn đối đầu với nhà họ Khương… tôi nghĩ các người sẽ không muốn nhìn thấy hậu quả đâu.”
Nghĩ đến thế lực của nhà họ Khương, hai quản lý run lên. Nhưng tin nghệ sĩ họ tham gia bộ phim đã công bố với fan rồi. Nếu bây giờ bị đá khỏi đoàn, chắc chắn sẽ bị cười nhạo khắp nơi.
Hai người nhìn nhau. Đang định cắn răng chối đến cùng thì một giọng nói vang lên trong đầu.
[À ra lúc này nhà đầu tư đã biết scandal của Chu Nguyệt và Dương Bách Phong rồi à? Cũng không khó đoán.]
[Chu Nguyệt có tính chiếm hữu cực mạnh với Dương Bách Phong. Hai người tuy đã chia tay ba năm nhưng cô ta vẫn không cho phụ nữ khác đến gần anh ta.]
[Mấy năm nay cô ta dùng đủ cách đối phó những cô gái đó như tạt axit, thuê người chụp ảnh riêng tư để uy hiếp, kích động fan mở “hộp mù” truy tìm thông tin…]
[Không ít nạn nhân từng tố cáo trên mạng hoặc báo cảnh sát. Chỉ là giống trợ lý cũ của Bùi Cảnh Minh, mãi không khiến Chu Nguyệt chịu trừng phạt thích đáng.]
[Fan bị Dương Bách Phong uy hiếp cũng từng đăng chứng cứ lên mạng, nhưng đều bị ép xuống. Nhà đầu tư giàu như vậy, muốn tìm những bằng chứng này đâu khó.]
Hai quản lý vốn định tiếp tục tranh cãi giờ đây cùng nghệ sĩ của mình mồ hôi tuôn như tắm.
Đối diện với ánh mắt của Khương Thanh và đạo diễn như đang nói “giờ còn cứng miệng nữa không?”, khuôn mặt đỏ bừng của họ càng lau càng đầy mồ hôi lạnh.
Họ vẫn cố gắng nhìn Giang Niệm, cãi lại: “Cô là nghệ sĩ công ty nào? Bách Phong nhà chúng tôi sống rất trong sạch, sao có thể…”
“Đúng vậy! Chu Nguyệt nhà chúng tôi còn rất lương thiện, quyên góp bao nhiêu đồ cho vùng núi nghèo, sao có thể làm…”
Hai người đồng loạt bị “tắt tiếng”. Mắt trợn trừng nhưng dù cố nói thế nào cũng không phát ra được âm thanh. Cuối cùng chỉ có thể uất ức trừng Giang Niệm.
Giang Niệm vô tội nhìn lại, trong lòng cười lăn.
[“Dương Bách Phong trong sạch”, “Chu Nguyệt lương thiện”? Đây là chuyện cười 18 tầng địa ngục à?]
[Dương Bách Phong bẩn đến mức đó thì khỏi nói. Chu Nguyệt đúng là có quyên góp đồ cho vùng núi nhưng những thứ đó khác xa so với những gì họ tuyên truyền ra ngoài.]
[Toàn là quần áo kém chất lượng, giặt một lần là rách. Thế cũng gọi là lương thiện sao? Nếu vậy thì thánh mẫu trên đời chắc nhiều vô kể.]
Sau khi Giang Niệm cà khịa xong, ngẩng đầu lên liền thấy Chu Nguyệt, Dương Bách Phong cùng hai quản lý đang trừng mắt nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống.
Cô khó hiểu hỏi đạo diễn: “Họ bị sao vậy? Mắt có vấn đề à?”
Đạo diễn cố nén cười: “Đúng là có vấn đề. Không thì sao mở mắt nói dối được.”
—
Bữa cơm kết thúc bằng cảnh Chu Nguyệt và Dương Bách Phong cùng hai quản lý chật vật bỏ chạy. Còn Giang Niệm thì được Khương Thanh “tiện đường” đưa về nhà họ Lục.
Trước khi xuống xe, Khương Thanh mở lời xin lỗi: “Tề Tuấn Triết, tên ngu đó ở chương trình đã gây phiền phức cho cô rồi nhỉ?”
Hôm nay ăn dưa quá nhiều, Giang Niệm còn chưa kịp xem “dưa” của Khương Thanh nên lộ vẻ mơ hồ. Không hiểu sao cô lại đột nhiên nhắc đến khúc thịt khô già Tề Tuấn Triết.
Thấy ánh mắt nghi hoặc của Giang Niệm, Khương Thanh giải thích: “Tề Tuấn Triết là nghệ sĩ dưới trướng Khương thị.”
Cố không khỏi cảm thán: Đúng như cư dân mạng nói. Quả nhiên đàn ông bất kể tuổi tác chỉ khi treo lên tường mới chịu yên phận.
Khương Thanh nghe thấy tiếng lòng đó mà vẫn giữ nụ cười trên mặt.
Người cha kia của cô…
Quả thật đúng là một “người khổng lồ xanh”.
“Tề Tuấn Triết sẽ không tham gia tập tiếp theo của chương trình nữa.”
“Anh ta có lịch trình khác sao?” Giang Niệm hỏi. Dù sao thời điểm Tề Tuấn Triết “sập phòng” vẫn chưa tới.
Khương Thanh lắc đầu. Cô mở cửa xe, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, giọng nói bình thản: “Có những người… khi đã làm sai, cũng nên trả giá cho việc mình đã làm, đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)