Anh hít hít mũi, nhíu mày: “Mùi gì thế?”
Gắt quá, còn phảng phất mùi nước tiểu.
Hạ Tuyết Vi thực sự không chịu nổi nữa, đẩy anh ra rồi ngồi xuống vệ đường, nôn thốc nôn tháo.
Trưởng thôn lấy lọ dầu gió luôn mang theo bên mình, mở nắp rồi đưa tới trước mũi cô, ngượng ngùng cười: “Ờm… mùi hơi nặng thật.”
Ông kể lại chuyện vừa xảy ra cho Hạ Tử Xuyên nghe, còn nói: “Tốt nhất là về ăn thanh đạm một chút, đừng ăn thịt, nhất là thịt bò.”
Nhìn thấy thôi cũng đã buồn nôn rồi.
Người dân nông thôn quen rồi, nhưng dân thành phố chưa từng chứng kiến cảnh này chắc chắn khó mà chịu nổi. Phân, nước tiểu, máu của bò mẹ vương vãi khắp nơi, mùi hôi rất lâu mới tan hết.
Hạ Tử Xuyên nhẹ nhàng vuốt lưng chị gái, sau đó nhìn về phía Lục Vân Hi với ánh mắt kỳ lạ, rõ ràng đang hỏi: Tại sao cô ta không sao hết?
Lục Vân Hi không để ý đến bọn họ, vừa định tiếp tục đi về phía trước thì nhìn thấy Tạ Vũ đang xông tới với khí thế hùng hổ.
Người đàn ông sắc mặt u ám, bước chân như giẫm trên bánh xe gió lửa, trông như thể sắp đi đánh nhau vậy.
[Hai từ “nóng nảy” và “u ám” đặt trên người cậu ta chẳng hề mâu thuẫn, cứ như một kẻ tâm thần có thể tùy ý chuyển đổi trạng thái, không biết lúc nào sẽ phát điên.]
[Đồng ý! Tạ Vũ đúng là ngôi sao điên nhất mà tôi từng thấy trong giới giải trí.]
[Ôi trời, Lục Vân Hi sắp bị chửi rồi (giơ tay bất lực).]
Quả nhiên, Tạ Vũ vừa mở miệng đã là một câu mỉa mai châm chọc: “Ăn cơm mà còn phải kiệu tám người khiêng mời cô sao? Đại tiểu thư.”
Lục Vân Hi lại có chút bất ngờ: “Cậu cố ý đến gọi tôi ăn cơm à?”
Cậu ta đã bỏ thuốc độc vào đồ ăn sao?
“Cô nghĩ có khả năng đó à?” Tạ Vũ cười lạnh, có vẻ khó chịu. “Muốn ăn thì ăn, không ăn thì nhịn, có chết đói cũng chẳng liên quan gì đến tôi, vậy càng hay, khỏi phải bị cô uy hiếp.”
Lục Vân Hi hiểu ra vấn đề, không nhịn được bật cười khẽ.
[Lục Vân Hi đã uy hiếp anh ta chuyện gì vậy? Có ẩn tình gì sao?]
[Chị tôi cũng thường xuyên uy hiếp tôi lắm, không mua trà sữa cho chị ấy là bị đánh ngay (cười mà đau lòng).]
[Hahaha bạn ở trên ơi chào bạn, tôi chính là kiểu chị gái mà bạn nói đấy~]
Sau khi nôn sạch sẽ trong bụng, Hạ Tuyết Vi cũng lấy lại tinh thần, vịn cánh tay em trai đứng dậy. Nhìn theo bóng hai người đang đi xa, cô thắc mắc: “Tạ Vũ thật sự sợ chị gái cậu ta sao? Tôi thấy cậu ta đâu có kiêu ngạo như trên mạng nói.”
Hạ Tử Xuyên biết cô không sao thì yên tâm hơn, còn cảm ơn trưởng thôn một tiếng rồi mới lắc đầu: “Không biết nữa, về ăn cơm trước đi, lát nữa em nấu nước cho chị tắm, tắm xong nghỉ ngơi một chút.”
“Được.”
Trong phòng khách.
Tạ Vũ ngồi trước bàn ăn, nhìn thấy Lục Vân Hi vào phòng, chẳng bao lâu sau lại cầm một túi quần áo đi vào phòng tắm.
Anh khẽ nhướng mày, nhàn nhã nhai bánh bao hấp vàng ruộm.
Quả nhiên chưa đầy một lúc, cô lại bước ra khỏi phòng tắm, vẻ mặt hơi bối rối: “Phòng tắm không có nước nóng sao?”
[Hahaha chương trình chắc chắn không lắp bình nóng lạnh cho họ rồi, thật là độc đáo mà.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
