Tô Nhiên khẽ gật đầu với Vương Khải, anh ta lập tức hiểu ý, rút sợi dây chuyền được tìm thấy tại hiện trường vụ án ra và hỏi: “Anh Tôn, anh đã từng thấy sợi dây chuyền này chưa?”
Tôn Minh Viễn muốn phủ nhận, nhưng lời nói ra lại khiến chính gã kinh hãi, “Dĩ nhiên là từng thấy. Người phụ nữ đầu tiên tôi giết cũng đeo một sợi y hệt. Tôi ngày nào cũng nhìn thấy nó, suốt một tháng trời, làm sao mà không nhận ra được chứ?”
Xem ra bùa nói thật của cô Tô thực sự có tác dụng. Gã này đúng là hung thủ!
Chỉ có Vương Khải và Tôn Lâm biết về lá bùa, các cảnh sát khác thì không. Họ đều há hốc mồm, không dám tin vào tai mình. Khi nhìn về phía Tôn Minh Viễn, ánh mắt họ đầy vẻ kỳ quái.
Đây là lần đầu tiên họ thấy một kẻ giết người lại thản nhiên thừa nhận hành vi phạm tội của mình như vậy.
Bị lừa đá vào đầu à?
Hay là ông trời thấy cảnh sát điều tra quá cực khổ nên quyết định giúp họ giảm bớt gánh nặng?
Vương Khải giữ vẻ mặt nghiêm túc, trầm giọng hỏi: “Anh Tôn, anh vừa nói anh đã giết người?”
Tôn Minh Viễn siết chặt hai tay bịt miệng, cố gắng ngăn bản thân tiếp tục nói, nhưng dù gã có cố đến đâu, giọng nói vẫn vang lên rõ ràng.
“Đúng vậy, tôi đã giết người, hơn nữa không chỉ có một. Tôi muốn viết ra những cuốn sách hay hơn, tôi muốn nổi tiếng, nhưng tôi không thể... Vì tôi đã cạn kiệt cảm hứng, tôi không còn sáng tác được nữa.”
“Mãi đến một ngày, tôi tận mắt chứng kiến một người bị tai nạn ngay trước mặt mình. Máu của anh ta thậm chí còn bắn lên mặt tôi. Vậy mà tôi lại không hề sợ hãi. Cảm giác chấn động ấy đã đem lại cho tôi nguồn cảm hứng vô tận... Và sau đó, cuốn sách của tôi lập tức nổi tiếng.”
Càng nói, gã càng sợ hãi. Trong đầu gào thét: Không thể nói! Không thể nói! Mau dừng lại! Mau dừng lại đi!
Tâm trí gã rơi vào tuyệt vọng. Gã không nên nói ra những điều này, cũng không muốn nói ra. Gã muốn giả vờ vô tội, muốn phủ nhận tất cả, đóng vai một công dân lương thiện.
Nhưng... tại sao lại thành ra thế này?
Tại sao gã lại không thể kiểm soát được bản thân, cứ thế tuôn ra hết những bí mật trong lòng?
Tôn Minh Viễn siết chặt miệng, nghiến răng không muốn nói thêm lời nào nữa, nhưng dường như miệng gã đã không còn thuộc về mình, vẫn điên cuồng thốt lên từng câu từng chữ.
“Tôi đã biết phải viết sách như thế nào rồi. Vì thế, tôi chuyên tìm những người từ nơi khác đến. Họ không có người thân bạn bè ở đây, nếu có chuyện xảy ra cũng chẳng ai phát hiện.”
“Tôi đánh thuốc mê họ, nhốt vào tầng hầm, trói chặt tay chân. Tôi chậm rãi tra tấn họ... móc mắt, cắt lưỡi, chặt tay chặt chân... Tôi dùng cưa máy xẻ họ ra từng khúc... Tất cả những phương thức hành hạ có thể nghĩ đến, tôi đều đã thử qua. Vì chuyện này, tôi còn sáng chế ra hơn mười loại hình cụ khác nhau.”
“Máu tươi văng khắp căn phòng, bọn họ càng đau đớn, tôi lại càng phấn khích. Các người có biết cảm giác máu bắn lên người thế nào không? Nóng ấm... ưm, cảm giác đó thật tuyệt vời, đến mức khiến tôi cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.”
“Từ sau lần đó, tôi viết như nước chảy, từng cuốn sách xuất bản đều bán chạy, thậm chí còn được xuất khẩu ra nước ngoài. Đám người ngoại quốc đó rất thích thể loại này, giúp tôi vừa có danh vừa có lợi. Bất cứ ai gặp tôi cũng đều phải kính cẩn gọi một tiếng "thầy".”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)