Tôn Lâm kinh hãi kêu lên: "Cô nói hắn ta tên là Tôn Minh Viễn?"
Vương Khải ngạc nhiên: "Sao vậy? Cậu biết hắn sao?"
Tôn Lâm ánh mắt sáng rực: "Tôi có một người anh họ xa cũng tên là Tôn Minh Viễn."
Lưu Lệ trêu chọc: "Trùng hợp thế? Anh họ cậu không phải là kẻ giết người biến thái đấy chứ?"
Tôn Lâm lắc đầu, cảm thấy không thể nào: "Không thể nào? Sao có chuyện trùng hợp đến vậy được?"
Vương Khải suy nghĩ một chút: "Vậy cậu có biết trên cánh tay hắn có vết sẹo không?"
Tôn Lâm chần chừ: "Chúng tôi cũng không hay liên lạc, tôi không biết trên tay hắn có sẹo hay không."
Tô Nhiên chen vào: "Chuyện này đơn giản thôi, cậu có ảnh của anh họ không? Đưa tôi xem là biết ngay."
"Ảnh thì tôi không có, nhưng tôi có kết bạn WeChat với hắn, để tôi xem có bức ảnh nào không."
Tôn Lâm vừa nói vừa lấy điện thoại ra tìm kiếm, rất nhanh đã tìm được một bức ảnh của Tôn Minh Viễn.
Tô Nhiên chỉ liếc mắt một cái rồi liền nói chắc nịch với Vương Khải: "Đi bắt hắn đi. Hắn không chỉ giết một mạng người thôi đâu, ít nhất đã giết năm người."
Từ tướng mạo của người này, đôi mắt tam bạch, trên trán có nốt ruồi sát khí, giữa hai hàng lông mày có nhiều nếp nhăn loạn xạ, lông mày quá rậm, dù đeo kính nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ các tia máu trong mắt. Người có tướng mạo như vậy rất dễ là kẻ tâm lý biến thái, tính cách tàn nhẫn.
Tôn Lâm và Lưu Lệ tròn mắt không thể tin nổi, Vương Khải cũng kinh ngạc không thôi: "Thật sao? Nhưng không có bằng chứng, cảnh sát chúng tôi không thể tùy tiện bắt người, cần phải có chứng cứ."
Tô Nhiên mở thiên nhãn, nhìn kỹ một lúc: "Trong tầng hầm nhà hắn có một căn phòng bí mật, bây giờ bên trong đang giam giữ một người. Nếu chậm trễ, e rằng người đó sẽ mất mạng."
"Còn bằng chứng..." Tô Nhiên suy nghĩ rồi nói: "Tôi có thể giúp các anh hạ một lá bùa nói thật lên hắn. Như vậy tự khắc sẽ có bằng chứng. Nhưng phí là năm trăm tệ thôi."
"Được, được, trả tiền!" Vương Khải bất đắc dĩ nói, ra hiệu cho Tôn Lâm trả tiền.
Khóe miệng Tôn Lâm giật giật, hối hận đến mức muốn tự vả vào mặt mình. Cậu ta lẽ ra nên nói là đã thấy trên mạng, chứ đừng nhận là anh họ.
Cậu ta mặt mày ủ rũ, không cam tâm móc ra tờ năm trăm tệ cuối cùng trong túi, hai tay nắm chặt không rời. Đây là số tiền cậu ta vừa lừa được từ bố, còn chưa kịp làm nóng đã phải nộp rồi.
Nói đi cũng phải nói lại, sao lại trùng hợp thế, làm sao đại sư biết cậu ta có đúng năm trăm tệ chứ?
"Đại sư, có phải cô tính trước tôi có năm trăm tệ không?" Tôn Lâm chu môi dài cả thước.
"Tất nhiên rồi, có nhiều hơn cậu cũng không cần dùng."
Tô Nhiên cười tủm tỉm giật lấy tiền, nhưng không kéo ra được. Cô lại dùng sức mạnh hơn, vẫn không xong.
Cô mỉm cười nói: "Tôi sẽ không để cậu thiệt đâu. Ngoài ra, tôi tặng mỗi người một lá bùa bình an, mang theo bên người có thể bảo vệ bình an, tránh tà ma quấy nhiễu. Năm trăm tệ cho bốn lá bùa, đã là giá hữu nghị rồi, cậu muốn không? Không muốn thì thôi."
Vừa nói, cô vừa rút tay lại.
"Muốn muốn, tôi muốn!" Tôn Lâm lập tức nhét tiền vào tay Tô Nhiên, hai tay chìa ra trước mặt cô, đầy háo hức: "Bùa, bùa bình an."
Tô Nhiên lấy ra ba lá bùa bình an đưa cho cậu ta, sau đó quay sang nhìn ma nữ: "Còn cô, trước mắt đi theo tôi, đợi đến khi vụ án của cô được giải quyết, tôi sẽ tiễn cô đi đầu thai."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)