Hơn nữa thái cổ thần phượng tu luyện Bất Tử Phượng Hoàng Thân, Thủy Nguyệt thánh thần tu luyện Tâm Ngự Tĩnh Tâm kiếm điển, người bình thường không biết được.
Đông Phương Kính Nguyệt nhỏ giọng nói:
- Tóm lại ta chưa thể cho ngươi biết lý do giết ngươi trong mộng. Nguyên nhân này dính líu rất lớn, ta cần kiểm chứng, chờ ta xác định xong chắc chắn sẽ nói ngay cho ngươi biết đầu tiên, được không?
Phong Phi Vân không nghi ngờ lời Đông Phương Kính Nguyệt nói, hắn không ép nàng nữa. Phong Phi Vân nhận ra hai tay siết chặt vai mềm, gần Đông Phương Kính Nguyệt đến nỗi hắn thấy rõ từng sợi lông mi, ánh mắt ai oán. Cảm giác này rất quen thuộc, thân thiết.
Khi biết Đông Phương Kính Nguyệt có ký ức của Thủy Nguyệt Đình trong mơ, không hiểu sao Phong Phi Vân sinh ra cảm giác kỳ lạ. Như thể Đông Phương Kính Nguyệt vốn là thê tử của hắn, hai người sống cùng nhau mấy trăm năm, thảo luận cách tu luyện, cùng nhau ngắm mặt trời ở bờ biển, tán tỉnh liếc mắt đưa tình. Hắn đi vực ngoại hái trăng cho nàng, còn nàng như thiếu nữ viết thơ tình tặng hắn. Dường như bọn họ hiểu rõ về nhau.
Cảm giác vô cùng lạ lùng, như Trang Chu mộng điệp, tỉnh mộng rồi không biết mình là người hay bướm, là mơ hay đã tỉnh.
Đối với Phong Phi Vân, ngăn cách duy nhất là nhát kiếm vô tình cuối cùng.
Đông Phương Kính Nguyệt cùng cảm giác, nhưng nàng biết chuyện sớm hơn Phong Phi Vân. Thật lâu trước kia Đông Phương Kính Nguyệt đã xem Phong Phi Vân là phu quân của mình, nên lúc hắn vì Nam Cung Hồng Nhan hóa ma tàn sát thiên hạ thì nàng luôn lặng lẽ theo sau hắn. Đông Phương Kính Nguyệt yên lặng nhìn Phong Phi Vân đau thương, tức giận, tuyệt vọng vì nữ nhân khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
