Đến cửa phòng bệnh của Chương Thi Ngữ, Bạch Ngưng vừa vặn gặp Tào Hàm Anh với đôi mắt đỏ hoe bước ra.
“Dì?”
Tào Hàm Anh gật đầu với cô, xua tay ra hiệu ý bảo cô cứ vào trước.
Bạch Ngưng nghi hoặc bước vào, thấy Chương Thi Ngữ cũng đang cau mày.
“Sao vậy?”
Chương Thi Ngữ thở dài thườn thượt: “Còn có thể vì sao, mẹ thấy mình nằm ở đây thì đau lòng. Nói là đi lấy nước nóng, nhưng mình đoán là bà ấy lén đi khóc rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)