Bạch Ngưng đi thẳng đến chỗ làm việc của Tiết Lệ, dùng thái độ vẫn khá lịch sự để hỏi: “Xin hỏi, cô đang nói ai đấy?”
Tiết Lệ lộ vẻ bất ngờ, dường như không ngờ Bạch Ngưng lại đi tới, nhưng cô ta cũng không sợ, trắng trợn đảo mắt: “Tôi nói ai, người đó tự biết trong lòng.”
Tiết Lệ nói chuyện luôn như vậy, các đồng nghiệp khác đã quen, bình thường cũng ít ai trò chuyện với cô ta.
Ánh mắt Bạch Ngưng lướt qua các đồng nghiệp khác trong văn phòng rồi giải thích: “Thứ nhất, tôi bị bệnh cần phải phẫu thuật nên mới xin nghỉ ốm. Thứ hai, lãnh đạo đồng ý cho tôi nghỉ nhiều ngày như vậy không phải vì tôi lấy lòng lãnh đạo, mà là vì tôi vào làm hai năm chưa nghỉ một ngày phép năm nào.”
Không phải tất cả đồng nghiệp đều biết chuyện của cô nhưng Tiết Lệ tiếp tục nói bậy, khó tránh khỏi khiến những người khác cũng có suy nghĩ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)