Khóe miệng Lê Ngữ Băng nhẹ cười, không có thừa nhận cũng không có phủ nhận, chỉ nói," Con hôm nay về muộn, ba và mẹ đi ngủ sớm một chút."
Sau khi con trai đi, mẹ Lê bưng chén nước đi đi lại lại trong nhà, bộ dáng nghi thần nghi quỷ. Ba Lê không nhịn được, nói:" Con mình đã lớn, có thế giới riêng của nó, bà không cần quan tâm."
"Tôi chỉ lo lắng.." Mẹ Lê nói, đột nhiên một mặt thần thần bí bí nhìn ông," Ông này, tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Lê Ngữ Băng nó từ nhỏ giống như không thích con gái."
Ba Lê ngẩn ngơ," Không, không thể nào."
"Thật." Mẹ Lê bước đến ngồi bên cạnh ông," Bạn cùng bạn hồi tiểu học của nó tên Đường Tuyết, ông còn nhớ không?"
"Còn còn, tôi chưa từng gặp nhưng có nghe mẹ con bà nói qua."
"Đường Tuyết là con gái của hiệu trưởng, vừa xinh xắn lại thông minh, đặc biệt đáng yêu, lũ con trai bọn nó rất thích, chỉ có Lê Ngữ Băng là không. Nó nói với tôi muốn đổi bạn cùng bàn, tôi hỏi vì cái gì, nó nói do nó không thích Đường Tuyết. Tôi hỏi nó muốn ngồi cùng với ai, câu trả lời của nó tôi đã quên mất rồi nhưng chắc chắn là một đứa con trai."
"Hả? Cái đó sau đó thì sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
