Ngày thứ hai là so tài một ngàn mét, những ngày tập huấn này Đường Tuyết chỉ chú trọng tại năm trăm mét, cho nên khoảng cách dài hơn cũng là cả vấn đề, đã không kinh nghiệm lại không có thực lực. Đến trên sàn thi đấu thật sự, nửa đầu trận thì uy vũ hùng hổ, nửa trận sau liền mềm nhũn bất lực.
Cho nên cô cuối cùng dừng bước ở vòng tứ kết.
Trương Duyệt Vi thực lực cao hơn, trận chung kết một ngàn mét cũng cầm quán quân. Lĩnh thưởng xong, phỏng vấn xong liền chạy đi tìm Đường Tuyết, nói với Đường Tuyết một câu cô nhẫn nhịn rất lâu.
"Cậu không lấy được quán quân, có phải là nên học tiếng chó con kêu đi không?" Trương Duyệt Vi nói, nói xong lơ đãng nhìn sang Lê Ngữ Băng.
Lê Ngữ Băng ngồi bên cạnh Đường Tuyết, nghe xong lời này, tinh thần tỉnh táo, nhướng mày nhìn Đường Tuyết.
Đường Tuyết một tay chống nạnh, tiêu sái phủi đầu một chút, nói ra:" Cái này có cái gì khó. Gâu.."
Lê Ngữ Băng ở một bên đột nhiên cười ra tiếng.
Trương Duyệt Vi nhìn về phía cậu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
