Liên tiếp hai ngày, Lương nữ sĩ tham gia hai buổi tiệc lớn. Một bữa tiệc là tham gia cùng đội trượt băng nghệ thuật. Một cái khác là cùng Dương huấn luyện viên, lãnh đạo đội huấn luyện viên tỉnh và những người lãnh đạo trung tâm vận động.
Dụ Ngôn như vật triển lãm bị mẹ cậu mang theo, cậu vốn ít nói, lại không quen với những hình thức xã giao này. Bởi vậy phần lớn thời gian đều giữ im lặng, người khác không hỏi, cậu tuyệt đối không mở miệng.
Những người lãnh đạo tán thưởng cậu nào là "trầm ổn" với "có phong độ đại tướng", nói chuyện đều có chút khách sáo.
Những dạng bữa tiệc kiểu này khiến Dụ Ngôn thật mệt mỏi.
Lúc kết thúc bữa tiệc, Lương nữ sĩ cùng Dụ Ngôn quay lại trường học. Xuống xe taxi, Dụ Ngôn đưa bà đến khách sạn hội nghị trung tâm, Lương nữ sĩ ở gần đó.
"Câu lạc bộ tương đối tự do, có thể rèn cho con tính tự chủ cao. Có điều vẫn nên giữ gìn mối quan hệ với những người bên trên." Lương nữ sĩ đáp, bà tâm tình không tệ, ánh mắt ôn hòa hiền lành nhìn về phía con trai.
Đương nhiên có một việc bà không muốn nói cho Dụ Ngôn, đó chính là nếu tiến vào đội tuyển quốc gia sẽ có nhiều điểm tốt hơn, nhưng lại bị quản chế nghiêm khắc khắp nơi, mà bà lại không muốn cuộc sống của con mình bị khống chế như vậy.
Lương nữ sĩ trả lời Dụ Ngôn xong, lại hỏi cậu," Mẹ cũng có một chuyện muốn hỏi con."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

