Ăn xong bữa ăn khuya, Đường Tuyết trở lại phòng ngủ, vừa buông cặp sách ra liền nhận được điện thoại từ Dụ Ngôn.
Cô cầm lấy áo khoác choàng vội lên người bước xuống lầu. Nhìn thấy Dụ Ngôn đứng dưới đèn đường, thân thể một nửa là ánh sáng một nửa là bóng tối. Xung quanh mọi người đi qua nói đùa, nháo nháo nhiệt nhiệt. Cậu đứng đó tự tạo ra lãnh địa của riêng mình, thanh lãnh cô độc, khác hẳn với thế giới ồn ào bên ngoài.
Thật là kỳ quái, Đường Tuyết gật đầu một cái, rõ ràng bề ngoài Dụ Ngôn cũng không có thanh lãnh, nhưng có những lúc cậu sẽ cho người ta một cảm giác cô độc.
Lúc Đường Tuyết đi về phía cậu, Dụ Ngôn giương mắt thấy cô, nhìn cô cười cười.
"À, cậu ta vẫn luôn kỳ quái." Đường Tuyết đưa tay chỉ huyệt thái dương của mình:" Chỗ này có vấn đề."
Dáng vẻ nghiêm túc mà lại nói hươu nói vượn của Đường Tuyết khiến cho Dụ Ngôn không biết đây là nói đùa hay thật, liền hỏi:" Anh ấy có hay nổi nóng không?"
Đường Tuyết nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu:" Trong ấn tượng của tôi hình như không có...sao đột nhiên lại nhắc tới cậu ta. Cậu ta làm khó cậu phải không?"
"Không có. Nhưng mà ánh mắt anh ấy nhìn tôi rất kỳ quái."
"Vì cái gì?"
"Tôi không biết."
Đường Tuyết nâng cằm lên nghĩ không biết Lê Ngữ Băng này lại làm loạn cái gì, nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được.
Dụ Ngôn quan sát biểu cảm Đường Tuyết một chút, mím mím khóe miệng nói ra:" Đường Tuyết, ngày mai chúng ta không cùng ăn cơm với Lê Ngữ Băng, được không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


