Cơm tối lại là ba người cùng nhau ăn, Đường Tuyết và Lê Ngữ Băng dùng chung một phiếu ăn. Lúc hai người đi mua cơm, Dụ Ngôn luôn đi theo không rời.
Lê Ngữ Băng thấy có chút không kiên nhẫn.
"Tôi cũng bị huấn luyện viên nói."
"Hử?" Đường Tuyết kinh ngạc:" Nói cậu cái gì?"
"Nói tôi huấn luyện không chuyên tâm, hiệu quả không lí tưởng, như vậy đó."
Đường Tuyết gật gật đầu:" Thì ra các huấn luyện viên ai cũng giống nhau."
Đến cả Dụ Ngôn mà cũng bị mắng, một người như cô chịu vài câu giáo huấn cũng không có gì. Đột nhiên có cảm giác mình được an ủi phần nào.
Đường Tuyết thấy Dụ Ngôn một mặt ưu sầu, cảm thấy đứa trẻ như cậu chắc là không quen bị mắng, thế là an ủi cậu:" Huấn luyện viên đều thích nói nặng lời, không cần để trong lòng."
Dụ Ngôn thở dài, nhẹ nhàng nói:" Tôi chỉ lo là mình sẽ cao hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


